Hồ Sơ Về Cô Gái Chuyển Sinh - Light Novel Tiếng Việt

Giao Đoạn 2



Thú thật, tôi ghét cái thế giới nơi tôi được đầu thai đến này. Tôi cực kì khó chịu với nó.

Đầu tiên, tôi thất vọng vì gần như không có bất kì sự văn minh nào như ở kiếp trước của tôi, thêm nữa, tôi thấy thật đáng tiếc cho những con người thế giới này sống cuộc sống vô vị không hề biết suy nghĩ gì cả.

 

Trong suốt thời gian ở làng Garigari, dân làng chẳng nghĩ ngợi gì cả, người lao động chẳng hề có kế hoạch gì, mà chỉ thuận theo dòng chảy, nên tôi cảm thấy rất chán ghét, đó là vì sao tôi nghĩ nếu làm việc chăm chỉ, tôi sẽ trở nên hữu ích, và được cha mẹ công nhận, yêu mến. Tôi đã tin chắc rằng mình được chuyển sinh đến thế giới này là để giúp họ có được một cuộc sống ‘nhân tính’ hơn.

 

Tuy nhiên, tôi đã bị bán đi. Lúc đó, tôi muốn được cha mẹ yêu thương bằng bất cứ giá nào, và đã không hề tiếc công sức để được thương yêu, vì vậy khi chuyện đó xảy ra, tôi đã bị một cú sốc lớn.

Sau một khoảng thời gian, tôi đã đi đến kết luận rằng không cần cha mẹ cũng vẫn được, tôi quyết định, mặc dù vẫn còn ủ dột, là tiếp tục sống theo dòng đời.

 

 

Khi đó, tôi gặp được Alan và Cain.

Tôi đã xem họ như những đứa trẻ đáng yêu.

Tôi, theo cách nào đó, cảm thấy xót thương cho họ, và lần đầu nếm trải cảm giác được ‘trên cơ’ ai đó.

 

Trong quãng thời gian ở cùng họ, tôi đã ngạo mạn tin rằng mình có thể cứu rỗi sự đáng thương hại của họ. Lúc đầu, cảm giác đó là một cảm giác rất ấm áp.

Nhưng bây giờ, nghĩ lại về việc đó, sự nồng ấm đó chả là gì ngoài một đống lời nói dối được dựng lên dưa trên phần nhơ bẩn trong trái tim tôi, là phần cảm thấy được ‘trên cơ’ kia.

 

 

Bọn họ có tất cả những thứ mà tôi hằng mong muốn, trong khi tôi chỉ có thể khao khát sự hạnh phúc của họ từ đằng xa, và cảm thấy hối tiếc sâu sắc.

Tôi đã nhận ra rằng họ khác với mình.

 

Sự thật là, tôi nghĩ mình chỉ nghĩ đến bản thân, và dường như tôi đã trở nên ghét họ.

 

 

Ngay từ đầu, đã có nhiều thứ mà tôi không thích. Mặc dù nói rằng tôi ghét thế giới này, nhưng đó không có nghĩa là tôi thích kiếp trước của mình.

Ở kiếp trước, khi thấy người khác được gia đình họ yêu mến một cách tự nhiên, tôi đã rất khó chịu.

Đó là vì họ đã chẳng làm gì cả! Họ được yêu mến chỉ vì đó là điều hiển nhiên!

Điều đó giống như là đang chế nhạo một ‘tôi’ đang cật lực làm việc để được yêu thương.

Bây giờ nhìn lại, trong kiếp trước, tôi đã rất coi trọng thể diện, tôi học hành chăm chỉ, đứng đầu mọi thứ, như là một hành động trả đũa với tất cả mọi người khác và bảo vệ bản thân mình. Tôi GHÉT TẤT CẢ MỌI NGƯỜI.

 

 

Alan và Cain rất giống những kẻ đó trong kiếp trước của tôi, và tôi luôn có cảm giác họ luôn luôn bí mật chế nhạo tôi…… Tuy biết điều đó không phải sự thật, nhưng tôi vẫn có suy tưởng như thế.

 

Tôi quý 2 người họ. Không có nghi ngờ gì về việc đó. Tuy nhiên, tôi của hiện tại, không thể cảm nhận được sự yêu mến. Chắc chắn rằng một ngày nào đó, tôi sẽ làm tổn thương bọn họ mất thôi.

 

 

Có những suy nghĩ như thế khiến tôi như thành một đứa trẻ xấu xa nhỉ.

Và vì là một đứa trẻ hư, việc bị gia đình bán đi, và bị bọn sơn tặc bắt giữ có lẽ chính là sự trừng phạt cho tôi chăng.

 

Tuy nhiên, nếu cứ thế này, trong thế giới không thể lường trước này, chỉ có thể cắn răng ra chịu khi bị ‘đùa bỡn’ thôi. Tôi, thật sự, là một người chỉ có lòng kiêu hãnh thôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Click vào button bình luận để mở hệ thống bình luận.
Top