I’m Sorry For Being Born In This World!

Chương 29 : Chiến Binh vs. Quân Đội



Ngày-0, 6 giờ sáng.

Những thành viên chủ chốt của nhiệm vụ đã được triệu tập vào Phòng Chỉ Huy.

“Tôi chắc là đến thời điểm này thì mọi người ở đây đã nắm rõ kế hoạch cả rồi, nhưng để đề phòng thì tôi sẽ rượt lại một lần cuối.”

Nhà chiến lược người Mĩ dùng cái que chỉ vào bản đồ thị trấn.

“Chúng ta sẽ chia thị trấn ra thành hai mươi sáu phân khu. Trận chiến sẽ diễn ra ở khu vực F, G và H. Quân nhu của chúng ta nằm ở khu vực Z, nên hãy cố gắng đừng để cuộc chiến lan ra tới khu vực đó.”

Mới nhiêu đây đã khiến chiến trường trải dài tới tận 350,000 mét vuông.

“Chiến Binh được cho là sẽ tới lúc 13:30. Sai số có thể lên đến hai mươi phút. Tùy vào thế trận mà có thể chiến thuật có thể sẽ phải thay đổi, nhưng về cơ bản thì kế hoạch sẽ diễn ra như thế này.”

Nhà chiến lược khoanh vùng cây cầu.

“Trước hết, chúng ta sẽ đặt một nhóm linh canh giữ vùng trung tâm của cây cầu. Đối với Chiến Binh thì đây sẽ là vạch cấm địa. Nếu gã Chiến Binh thoát ra được, thì tức là kế hoạch đã thất bại, lúc đó hãy tập trung bảo toàn nguồn nhân lực còn lại.”

Phải chăng quân đội nghĩ rằng khả năng thất bại nhiều hơn thành công?

“Ngay khi hắn vừa băng qua cầu, chúng ta sẽ cho nổ tung nó, và giam hắn ở trong thị trấn. Khi điều đó xảy ra, lực lượng đặc nhiệm sẽ kích hoạt lá chắn để giữ hắn bên trong.”

Rồi nhà chiến lược nói rằng cho tới khi lá chắn được thiết lập thì chỉ được phép giao tiếp với nhau qua thị giác.

“Sau đó, Tiểu Đoàn Chinh Phạt Đệ Nhất sẽ bắt đầu di chuyển. Họ sẽ dàn trải đội hình thành một cái lưới từ phân khu F tới H. Họ sẽ nhử hắn tới phân khu J, và cố dụ hắn xài ma thuật ban phước.”

Ma thuật ban phước.

Gã Chiến Binh mang bên mình ba hòn đá phép, và sử dụng một trong số chúng để kích hoạt ma thuật ban phước với thời gian hồi chiêu là sáu tiếng.

“Lớp lá chắn thứ hai sẽ được thi triển khi mục tiêu sử dụng đá phép. Chúng ta sẽ vô hiệu hóa sự ban phước tại thời điểm này. Ngay sau đó, Tiểu Đoàn Chinh Phạt Đệ Nhị sẽ nhập cuộc.”

Nhiều người ở Tiểu Đoàn Chinh Phạt Đệ Nhất được cho là sẽ bỏ mạng tại đây, nhưng trong chiến thuật này họ không thể mạo hiểm để mất bất cứ người sở hữu năng lực nào được. Mạng sống không ngang bằng, thành thực mà nói. Một chiến thuật lợi dụng sự hy sinh thay vì hỏa lực đơn thuần ngay từ điểm xuất phát… Thánh nữ có vẻ khá thất vọng.

“Nhóm Bão sẽ hợp tác với Bách Bát Nhãn để giải trừ sự ban phước của Chiến Binh. Đây chính là phần quan trọng nhất. Mọi người phải đảm bảo sự an toàn cho các thành viên của Bách Bát Nhãn. Nếu chuyện gì xảy ra, những người có khả năng dịch chuyển phải sơ tán Bách Bát Nhãn ngay lập tức.”

Những người sử dụng mắt quỷ có một lượng hỏa lực kha khá, nhưng đồng thời họ cũng khá chậm chạp. Đó là lí do tại sao họ hợp tác cùng nhóm Bão để gia tăng tính cơ động. Họ chắc chắn có thể ít nhiều gây cản trở cho kẻ địch. Dù sao thì, họ cũng khá giống với những khẩu pháo di chuyển với tốc độ của máy bay chiến đấu.

Tôi truyền tin tới chỗ thánh nữ đang mím môi với vẻ đùa cợt.

[Cần đi gặp tiên nữ không?] […Muốn chết hả?] [Quá muộn rồi.] [tập trung vào đi, trời đất.]

(Trans: Ở bên Hàn ‘gặp tiên nữ’ có một nghĩa khác là ‘đi vệ sinh’.)

Nhà chiến lược bắt đầu nói đến những điều chúng tôi phải thận trọng sau khi truyền đạt xong kế hoạch.

“Trạm cứu hộ tiểu đoàn nằm ở bên kia cây cầu, và…”

Buổi họp bàn chiến thuật kết thúc sau hai tiếng đồng hồ. Sau đó, tất cả chúng tôi đều được giao cho các vị trí tương ứng. Hiện đang là 1:20 chiều và cũng gần đến giờ rồi. Tôi ngước mắt lên bầu trời và quan sát cả thị trấn từ trên xuống. Có vẻ nó là một trong những thứ thanh bình nhất mà tôi từng nhìn thấy. Nhưng sớm thôi nó sẽ trở thành một bãi chiến trường.

Thông thường thì, những cuộc chiến tranh ở thế giới này sẽ được mở đầu bằng một loạt ma thuật công kích tầm xa của các thuật sĩ. Ngay khi ma thuật tiếp đất, thì bộ binh sẽ tiến vào. Theo đó là đội sử dụng năng lực cố gắng ám sát chỉ huy địch.

Nhưng lần này, thứ tự lại bị đảo lộn. Bộ binh tiến vào trước, còn thuật sĩ và đám sử dụng năng lực sẽ nhập cuộc sau chót. Lí do cho điều này vô cùng đơn giản.

Kẻ địch không chết.

Bởi biết rõ điều này, nên quân đội đã từ bỏ việc gắng sức tung hỏa lực để hạ tên Chiến Binh. Nói gì thì nói, kẻ đã đề xuất kế hoạch này chắc chắn không phải một thằng đần. Cơ mà, dù sao thì có vẻ như gã đó đã bỏ lỡ mất điểm then chốt của nhiệm vụ.

“Hắn tới rồi.”

Một quan sát viên giơ cờ hiệu lên trời. Lá cờ màu vàng, báo hiệu tên Chiến Binh đã tới. Tôi quan sát gã Chiến Binh bằng con mắt nổi của mình. Hắn cao phải tới hơn hai mét lận, và thân hình thì vạm vỡ. Khuôn mặt của hắn khá thân thiện. Tôi còn tưởng trông hắn sẽ đô con và lực lưỡng, nhưng có vẻ không phải vậy.

“A…”

Tôi chợt nhận ra rằng mình không thể đánh bại Chiến Binh. Ở thế giới cũ tôi từng được gọi là kẻ mạnh nhất, nhưng các tiêu chuẩn ở thế giới này thì lại quá ư là vời vợi đến mức tôi không nghĩ mình có thể hạ được hắn.

“Ê, lão già, đứng lại.”

Thánh nữ nắm lấy cái choàng trên người tôi khi thấy tôi định bỏ trốn.

“Trở lại đi.”

Rút cục tôi quay trở lại ngồi trên đống bùn đất.

“Chúng ta phải chạy thôi. Không thể phó mặc vào những thủ đoạn mà ta không biết chắc có hiệu quả hay không được.”

Gã này không phải loại mà chúng ta có thể dùng số lượng để áp đảo. Hắn là một gã siêu nhân đã từng vượt qua cả cái chết. Kế hoạch của tôi không chắc chắn sẽ thành công 100%, như vậy tức là sẽ có lợi hơn nếu tôi bỏ chạy. Nhưng có vẻ thánh nữ lại nghĩ khác.

“Nếu ngài chạy trốn, thì sẽ có nhiều người hơn phải chết. Chúng ta phải chặn hắn ở đây…”

Tay con nhỏ nắm chặt lấy áo choàng của tôi. Chắc hẳn tối qua nó đã quyết rồi. Con nhỏ quyết định sẽ hy sinh thiểu số để cứu lấy đa số. Mà không hề nhận ra rằng chính nó là một phần trong cái thiểu số ấy. Tôi có cảm giác lúc này mình cần phải nói cho con thánh ngốc này biết một điều.

“Con người ai cũng phải chết. Ngay cả lúc này, cứ mỗi giây lại có tới ba người chết. Nên thay vì lo lắng cho những kẻ khác, tại sao cô không quan tâm đến bản thân dù chỉ một lần cơ chứ? Cô không nhớ tối qua tôi đã nói gì à?”

“Đây là trọng trách của tôi.”

Thánh nữ nói chắc như đinh đóng cột. Tôi quyết định sẽ thôi không nói nữa. Không cần thiết phải kích động nó thêm làm gì. Mặc dù hóa ra những gì tôi nói lại là đúng, thì tôi vẫn sẽ không đôi co quan điểm của mình với con nhỏ đó làm gì nữa.

Nói gì thì nói, tôi không bình thường,

Cờ hiệu đã chuyển thành màu xanh. Mục tiêu đã gần tới khu vực chỉ định. Tiếng huýt sáo bắt đầu vang lên không ngớt. Ngay sau đó, mấy gã đặt thuốc nổ ấn nút để phá hủy cây cầu.

–Bùmm!

Xung lực làm chấn động cả thị trấn.

Kạạạch! Cách, drrrr- drrr-.

Các cánh cửa sổ của những tòa nhà lân cận rung lên bần bật. Bụi bặm vương vãi xuống từ những mái nhà. Mệnh lệnh đầu tiên là phá hủy cây cầu. Gã Chiến Binh bị cô lập đang đứng nhìn cây cầu bị phá hủy với vẻ mặt ngơ ngác.

Dĩ nhiên là hắn choáng rồi. Dù sao thì, đòn tấn công cũng không nhằm váo hắn.

Kế đến, đám thuật sĩ sẽ nhập cuộc.

“Ta đồng thuận với bản khế ước.”

“Ta sẽ tuân theo thỏa thuận bằng lời của đôi bên.”

Shaaa.

Tấm lá chắn được tạo ra bởi Necro và thánh nữ kích hoạt và tạo thành một cái vòm bao bọc lấy cả thị trấn. Khu vực chịu ảnh hưởng thậm chí còn bao phủ cả lòng đất. Giờ thì, tên Chiến Binh không cách nào chạy thoát nổi nữa.

“Lá chắn thứ nhất đã được kích hoạt. Trong vòng sáu giờ tới, bất kì ai ngoại trừ những người dịch chuyển đã được lựa chọn trước sẽ không thể thoát ra khỏi khu vực.”

Một thông điệp được gửi tới từ phía trước mặt thánh nữ và tản mác đi đâu đó. Vụ nổ và sự kích hoạt của lá chắn. Tôi tự hỏi tên Chiến Binh sẽ đáp trả thế nào đây? Ngay cả bản thân cũng đã có ý định bỏ chạy khi nhận ra cái bẫy, hay ít ra là ẩn nấp. Nói gì thì nói chiến đấu với kẻ địch tôi không hiểu ra vô cùng nguy hiểm.

Nhưng kẻ địch lại là một anh hùng.

Khoảnh khắc hắn nhận ra một điều gì đó đang được tiến hành, hắn đạp thẳng vào cái bẫy với ý muốn biết điều gì đang xảy ra, cùng với ý định giải cứu những người bị mắc kẹt ở bẫy.

Vậy là hắn vẫn chưa nhận ra.

Hắn cảm nhận một điều gì đó hơi bất thường trước những gã lính đang cải trang thành dân làng, nhưng ‘bởi lẽ hắn chưa manh động’, tức là hắn không làm điều gì hấp tấp. Chắc hẳn hắn không muốn liên lụy tới những người qua đường vô tội. Đây chắc hẳn là điểm yếu lớn nhất của một anh hùng.

Kẻ xấu thì sẽ ngay lập tức cố bắt lấy một con tin… Mấy gã lính ẩn nấp gần tên Chiến Binh chợt giơ vũ khí. Thứ bên trong mấy cái đó là đạn cải tiến với khả năng hạ sát được gia tăng. Chúng giống như đạn nở hoặc đạn G2R RIP nhồi nicôtin. Có lẽ điều tốt đẹp duy nhất mà những người triệu hồi làm cho thế giới này chính là sự sáng tạo các vũ khí hiện đại. Mọi thứ bắt đầu từ một kẻ vô danh sử dụng năng lực để tái tạo lại vũ khí hiện đại. Bỡi lẽ những khẩu súng nguyên thủy vốn đang được lưu hành khắp thế giới, những thợ thủ công có thể dễ dàng thiết kế lại những khẩu sứng hiện đại này, khiến nó ngay lập tức lan ra toàn thế giới.

“Thêm một chút nữa…”

Mấy gã cầm súng máy đứng trong các tòa nhà đặt tay vào cò súng. Ngay lúc này đây, tên Chiến Binh được định vị là đang ở quảng trường thị trấn. Ở đây yên ắng đến lạ. Chẳng thấy ai lai vãng, nhưng đâu đâu cũng cảm nhận được sát ý và những ánh mắt trừng trừng. Tên Chiến Binh chắc chắn rằng đây là một cái bẫy, nhưng lại không quay đầu lại. Hắn cứ tiếp tục bước về phía trước. Bởi lẽ-

“…Ngài Henry?”

Có một thành viên của quân nổi loạn đang bị trói ở chính giữa quảng trường thị trấn. Mấy người ở quân đội quả đúng là kỹ càng quá mức. Chúng đã xét tới mọi phương kế để có thể hoàn thành nhiệm vụ. Gã con tin gắng sức trong tuyệt vọng bảo tên Chiến Binh tránh xa ra, nhưng Chiến Binh thì không dừng lại.

“Mmph! Mph! Mmmph!”

Những chiếc đinh tán gắn vào chiếc ghế sắt nơi hắn bị trói nhìn như sắp long ra tới nơi bởi sự rung lắc dữ dội. Hắn đang tuyệt vọng cứu lấy người đồng đội của hắn, không màng đến biết bao trận nhục hình bản thân đã từng nếm trải. Tên Chiến Binh hiểu rõ ý đồ của con tin, nhưng vẫn cứ bước về phía trước. Và khoảnh khắc hắn chạm vào con tin.

Một hòn đá phép đã được chuẩn bị sẵn phát nổ, và biến cả khu vực thành một vũng lầy.

Rè tạch tạch tạch tạch tạch tạch tạch tạch tạch tạch tạch -!

Quân lính lập tức xả đạn xối xả vào khu vực. Vô số đạn xả xuống như mưa từ ba hướng tách biệt. Những tấm rèm ở mấy tòa nhà bị xé tan ra thành từng mảnh, và những mẩu gỗ bay tứ tán khắp nơi trước sự phá hủy. Những lính bắn tỉa ở nơi cao ráo đặt tay vào cò súng. Vũ khí của họ là một khẩu súng trường bắn tỉa quái vật. Thứ lọt vào tầm ngắm là Chiến Binh, kẻ đang tỏa ra những tia lửa màu cam từ cơ thể hắn. Tuy vậy, tên Chiến Binh lại cực kì bình tĩnh. Những người lính bắn tỉa run rẩy đôi chút khi họ thấy tên Chiến Binh còn chẳng hề nhúc nhích.

…Đạn không có tác dụng gì sao?

Gã đàn ông trông như thể còn chẳng thèm né chúng. Thành thực mà nói, hắn hoàn toàn lờ đi mấy viên đạn. Điều đó khiến người ta phải giật mình với cái chỉ số phòng thủ mà Chiến Binh sở hữu. Tên Chiến Binh nhìn xuống con tin, kẻ xấu số giờ đây chỉ còn là đống sền sệt màu đỏ, và giơ tay lên.

Keng! Keng!

Những viên đạn nảy ra khỏi người tên Chiến Binh một cách vô hại. Hắn hơi cúi thấp đầu một chút, rồi quay người lại. Binh lính chạy ra khỏi tòa nhà và bao vây Chiến Binh với những sợi dây thép gai. Họ chăng nó thành hình mạng nhện, để bao bọc lấy tên Chiến Binh. Rồi họ thiết đặt đằng sau tấm lưới những khẩu Súng Lục War Hammer và Súng Lục Iron Shield. Có cả những vũ khí được hợp thành từ súng và búa. Có thể chúng không phải là những vũ khí hiệu quả nhất, nhưng sức công phá của chúng được bảo đảm. Tên Chiến Binh chắc hẳn sẽ không thể dễ dàng thoát ra khỏi đội hình này.

(Trans: Theo như tìm hiểu thì hai khẩu bên trên được đặc chế trong The Avengers để trị ‘cái thằng xanh xanh nào đó’, chớ không thấy dùng nhiều ngoài đời -.- )

“Trong thời đại ngày nay, đám người man rợ đánh nhau bằng kiếm mà không phải súng không có cửa nào với chúng ta đâu!”

Lão chỉ huy hét về phía mấy gã lính.

“Hãy cho cả thế giới thấy rằng cái danh hiệu anh hùng giờ chỉ còn là quá khứ!”

Không như cái thái độ can trường đang phô ra ngoài, giọng của lão chỉ huy đang rung động mãnh liệt. Hắn không tài nào giấu nổi cái nỗi sợ rõ mồn một trên khuôn mặt hắn.

Tạch tạch tạch tạch tạch! Pii! Tạch tạch tạch tạch tạch tạch!

Cho tới lúc này thì những viên đạn nảy ra khỏi người Chiến Binh đang tạo thành một cái ụ đất nho nhỏ dưới chân hắn. Tên Chiến Binh hất mái tóc nâu của hắn một cái, rồi vẫy tay lên trời.

Piin!

Một âm thanh sắc lẻm vang dội trong không khí. Mấy gã cầm súng mấy với mấy gã bắn tỉa đồng loạt ngã xuống. Kế đến, hắn vẫy tay ở phia sau. Chỉ với hai cử chỉ bằng tay của hắn, cả quảng trường trở nên tĩnh lặng. Không một gã lính nào mới nổ súng hồi nãy còn cử động được.

“Cái éo gì…?”

Lão chỉ huy thốt lên câu hỏi với giọng kích động. Chắc hẳn hắn đã không nhìn thấy gì cả. Tên Chiến Binh vừa gia cố tóc của hắn và sử dụng chúng như đạn để bắn những gã lính. Hẳn là hắn phải có khả năng thay đổi cơ thể giống tôi.

“Vậy mà ta cứ tưởng… Vậy ra các ngươi là lính của Haze.”

Giờ thì tên Chiến Binh đã nhận diện kẻ thù của hắn. Vậy tức là hành động tiếp theo của tên Chiến Binh sẽ phải là ‘bỏ chạy’, nhưng mà…

“Tốt hơn hết các ngươi nên chuẩn bị tinh thần vì đã dám bắn ta đi nhé.”

Lão chỉ huy nắm lấy phần ngực trái trong đau đớn khi tên Chiến Binh nhìn thằng vào hắn. Nó đang tới. Tên Chiến Binh hạ người xuống, và ấn ngón tay của hắn xuống sàn đá chỉ bằng sức mạnh thuần túy.

Pặcc.

Bàn tay hắn xúc đá từ sàn lên như xúc kem. Khi hắn bóp bóp nó một chút, hòn đá vỡ vụn ra thành nhiều mảnh, khiến bụi bặm tràn ra khỏi tay hắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Click vào button bình luận để mở hệ thống bình luận.
Top