Lần Thứ Hai Của Anh Hùng - Light Novel Tiếng Việt

Chương 28: Người Hùng Trong Một Đêm Gác Đầy Vị Đắng Và Nóng



Đã một tháng trôi qua từ khi chúng tôi rời khỏi đế đô hoàng gia.

Minaris và tôi đang thong thả đi bộ dọc con đường cái.

Chúng tôi chỉ đi và đi. Đơn giản chỉ có vậy.

“Chẳng phải từ từ vỗ béo con mồi rồi giết chúng là cách tốt nhất hay sao?”

“Cô rất là thích làm như vậy, phải không Minaris? Đối với ta thì số lượng kẻ thù phải chịu đau khổ quan trọng hơn phương thức tiêu diệt chúng. Có những kẻ không chịu khuất phục trước những cơn đau thể xác hoặc là thậm chí ngay từ đầu cũng chẳng cảm nhận được gì rồi. Vậy nên làm thế chẳng giải quyết được gì cả. Điều quan trọng nhất là cô không bao giờ nên giết kẻ địch khi chúng còn bất tỉnh.” (Kaito)

“Ngài nói đúng. Chúng ta phải làm bọn chúng đau khổ và hối hận trước khi chết. Bọn chúng phải chết với một bộ mặt mặt nhăn nhó…” (Minaris)

Hai chúng tôi vừa bước đi trên con đường cái vừa tán gẫu về những chuyện như vậy.

Bất ngờ thay, lúc này Minaris không giấu đi đôi tai thú hay chiếc đuôi, cho nên cặp tai cô ấy cứ nhấp nhô lên xuống mỗi bước di chuyển.

Tất nhiên, điều này xảy ra chỉ là bởi chúng tôi đã rời được khỏi đế đô.

Công dân của vương quốc Aurelia có xu hướng ghét thú nhân tộc, nhưng không phải tất cả mọi người tại đất nước này đều có định kiến về họ. Thực tế, có nhiều mạo hiểm giả thú nhân tộc và những người tương tự thường hay lui tới thành phố và các làng mạc gần biên giới, bọn họ có thể  được nhận quyền công dân và sống một cuộc sống bình thường.

Duy chỉ những kẻ thực sự ghét thú nhân tộc từ sâu thẳm trong thâm tâm là người của hoàng tộc và giới quý tộc, những kẻ trong tầng lớp có quyền, và thậm chí phần lớn bọn chúng còn chưa từng được tận mắt thấy một thú nhân bằng xương bằng thịt. Chúng cứ thế mà tự quyết rằng thú nhân tộc là những sinh vật thấp kém và ghét bọn họ chỉ vì lý do đó.

Đó là nguyên nhân mà thú nhân tộc bị đối xử tệ bạc như thế trong đế đô hoàng gia, và bởi vì tình cảnh này, thú nhân tộc thường bị mua bán ngầm trong giới quý tộc tùy theo thị hiếu của khách hàng.

Theo lẽ đó, có thể nói rằng Minaris cực kỳ đen đủi. Ngôi làng mà cô ấy sinh ra là một nơi rất có định kiến với thú nhân trong số những ngôi làng có nhiều người ghét thú nhân.

Đó là lý do mà chúng tôi chỉ mới gặp được một số ít thú nhân là mạo hiểm giả khi du hành dọc con đường cái từ đế đô hoàng gia tới đây.

Hơn nữa, nếu như bạn không ghét thú nhân vì một lý do cá nhân nào đó thì bạn sẽ thấy Minaris là một người phụ nữ khá xinh đẹp.

Đi xa tới tận đây thì gần như không có người ghét thú nhân tộc. Lúc này, những thương nhân và mạo hiểm giả mà chúng tôi gặp dần dần tập hợp lại và bắt đầu bị cô nàng làm cho mê mẩn, nhận thấy dấu ấn nô lệ trên cổ của cô ấy, bọn họ nhìn tôi trừng trừng đầy ghen tị và thất vọng rời đi khi bị Minaris lườm với cái nhìn tuyệt đỉnh băng giá

Với những người có bạn đồng hành là nữ giới cũng bị nhận lấy cái lườm giá lạnh như vậy. Thật là đúng hành vi của những kẻ thích khổ dâm mà.

“Đại khái là hình như chúng ta bắt đầu đụng mặt rất nhiều người rồi thì phải?” (Minaris)

“Ừ, bởi vì chúng ta sẽ tới Ermia sớm thôi. Dân số ở đây cũng tương đương với đế đô, và nơi đây cũng có nhiều yêu cầu thu thập nguyên liệu từ quái vật để dùng cho việc nghiên cứu.” (Kaito)

“Em hiểu rồi. Chính vì vậy mà có nhiều mạo hiểm giả ở đây đến thế.”

Chúng tôi đã khởi hành từ đế đô, dừng chân tại nhiều thành phố dọc đường đi, và giờ điểm đến của chúng tôi, thành phố học viện [Ermia], chỉ còn cách đây một quãng ngắn.

Nếu chúng tôi tiếp tục đi bộ dọc con đường hai bên bao phủ bởi rửng rậm này thì chắc chắn sẽ tới được đó trong hai đến ba ngày nữa.

Những tia sáng rực rỡ rọi xuống con đường, tựa vào bầu không khí yên tĩnh nơi đây. Tôi không có hứng thú với những thứ đó ở thế giới cũ của mình, nhưng tôi cho rằng một cuộc tản bộ yên bình qua cánh rừng là điều gì đó tương tự như thế này.

Suy nghĩ này luẩn quẩn một cách vô định trong tâm trí khi tôi bước đi dọc theo con đường.

 

 

 

“…”

Vào buổi đêm, sau khi chuẩn bị xong một nơi đơn giản để làm lều trại và thỏa thuê ăn đồ ăn mà Minaris nấu thì chúng tôi quyết định đi nghỉ sớm trong khi thay phiên nhau canh gác.

“Nnh, nnh…” (Minaris)

Chùm chăn nằm kế bên đống lửa, Minaris trở mình trong giấc ngủ.

Không phải là tôi không mệt, cơ mà dù đây là đường cái nhưng không thể biết được rằng liệu quái vật có tấn công hay không. Và hơn nữa, chúng tôi chỉ đi có hai người. Vì bọn tôi không đi theo nhóm đông người nên khả năng quái vật sẽ tấn công bọn tôi thậm chí sẽ còn cao hơn.

Nếu còn sống trong lượt chơi thứ nhất tại thế giới này, tôi sẽ tạo một rào chắn trước khi đi ngủ cho nên không cần phải có ai canh gác ngay cả khi ngủ ngoài trời, nhưng ngay lúc này đây thì Ma Năng của tôi quá ít và thậm chí còn không đủ để tạo một rào chắn duy trì dến sáng hôm sau.

“Ugeh, nóng và đắng quá…”

Tôi nhấp một ngụm thảo dược hòa với nước mà mình đã đun sôi qua lửa.

Khi tôi cố giữ bản thân tỉnh táo nhờ thức uống đó, thì nó có vị đắng ngắt, kích thích lưỡi của tôi và cực kỳ nóng như sắp làm bỏng miệng, khiến tôi không thể không nhăn nhó.

Loại thảo dược này được biết đến với cái tên Cỏ Xoắn, là một loại thực vật huyễn tưởng kỳ lạ có công dụng làm dịu cơn mệt mỏi và buồn ngủ khi hòa với nước nóng và uống.

Vì ta có thể bắt gặp chúng mọc rất nhiều tại những nơi hoang dã, bất kể nơi đâu mà bạn đi tới, loại thảo dược này cũng có thể kiếm được trong thành phố với giả rẻ và là một đồng minh tin cậy đối với những mạo hiểm giả tập sự. Nhưng cái vị đắng như thể của tất cả các loại cà phê, trà xanh và sô cô la 100% nguyên chất gộp lại, và không phát huy tác dụng trừ khi được đun sôi và uống ngay lập tức sau khi mặt trời lặn.

Trên hết, loại thỏa mộc này không hiệu nghiệm nếu như bạn không uống nó khi nước vẫn còn tương đối nóng. Như thể đây là một trò trừng phạt mà bạn ép ai đó phải chịu đựng vậy.

Dẫu vậy, nếu không có thứ này thì tôi sẽ phải cần đến một ma cụ mà không những hiếm có mà lại còn đắt tiền để tạo ra một rào chắn chống quái vật, hoặc phải dựa vào kỹ năng của pháp sư trung cấp hoặc lập một tổ đội nhiều người và cả thảy chỉ dựa vào cách thay phiên nhau canh gác để mọi người đều được ngủ đủ giấc.

Tìm được Minaris là một điều không ngờ tới, nhưng đây là một trong những lý do mà tôi muốn tìm một nô lệ khi lần đầu tiên có mặt ở đế đô.

Đơn giản là chịu đựng vị đắng và độ nóng gắt của thứ đồ uống này giúp những người du hành theo cặp có thể ngủ đủ giấc và thay phiên nhau canh gác, cho nên nhu cầu của loại thảo dược này rất cao.

Tôi tiếp tục canh gác từ khi hoàng hôn cho tới hết nửa buổi đêm, và rồi Minaris tiếp quản vị trí của tôi cho tới trước bình minh. Chiếc đồng hồ cát mà tôi dùng để theo dõi thời gian khi đổi ca vẫn còn một lượng lớn cát chưa chảy xuống hết. Xét theo lượng cát còn lại thì tôi vẫn còn rất nhiều thời gian.

“Fuuh, đắng quá, ueeegh…” (Kaito)

Tiếng lửa nổ lốp bốp cạnh bên. Tôi không thể không thốt ra một tiếng phàn nàn với bản thân, dù vậy tôi vẫn giữ giọng của mình vừa đủ để không đánh thức Minaris dậy.

Tôi ném một cành củi khô mà chúng tôi lượm được vào trong đống lửa để giữ nó tiếp tục cháy, sau đó đặt cái cốc gỗ đựng thứ nước đắng ngắt đó xuống đất và nhìn vào ngọn lửa đang chập chờn. Tình cảnh thoải mái này khiến tôi nghĩ tới khá nhiều điều.

Điều đầu tiên chợt hiện ra trong đầu tôi là chuyện gì đã xảy ra tại bức tường thành bên ngoài đế đô hoàng gia.

Tôi sẽ không đi tận tới mức phải giết những người không gây ảnh hưởng tới cuộc trà thù của tôi.

Nếu không đặt ra ranh giới đó thì kế hoạch trả thù của tôi sẽ trở nên quá mờ nhạt. Tôi sẽ không thể tiếp tục tin tưởng vào mục đích cho cuộc báo thù của mình nữa.

Cái ranh giới giữa giết chóc để trả thù với giết chóc để hả cơn giận.

Một ngày nào đó, ranh giới không rõ ràng đó sẽ dần dần được tạo ra trong tôi và tích tụ lại như một thứ thuốc độc. Nếu cứ làm ngơ điều không rõ ràng ấy thì tôi sẽ chỉ trở thành một con quái vật thực sự, một kẻ không màng đến những người mà hắn giết.

Báo thù là một cảm xúc.

Tôi phải trả thù theo một cách mà không khiến cho ngọn lửa trong tôi chiếm lấy bản thân nhiều hơn nữa.

Nếu tôi đánh mất đi lý trí và trở thành một con quái vật hành động hoàn toàn theo bản năng thì chắc chắn rằng, ngọn lửa trong tôi sẽ tiếp tục bùng cháy ngay cả khi tôi tiêu diệt hết mọi kẻ thù của mình.

Khi đó tôi sẽ không bao giờ có thể trở lại là một con người. Cuối cùng, tôi sẽ suy đồi. Tới lúc đó thì tôi sẽ chẳng khác gì là một cái xác không hồn.

Chính vì vậy tôi không có ý định bóp méo ranh giới này và vẫn bằng lòng với điều đó. Tôi không hề có ý định từ bỏ làm chính mình.

Những kẻ sẽ dính líu vào cuộc trả thù của tôi là những kẻ nên như vậy.

Thế nên, mặc dù tôi không định theo bất cứ kế hoạch nào như kiểu tàn sát mọi người một cách bừa bãi, nhưng không kéo một người người vô tội nào vào cuộc trả thù của tôi thì là điều không thể.

Ít nhất, nếu như có người không liên quan tới cuộc báo thù của tôi nhưng giết họ lại góp phần làm nên thành công của cuộc báo thù thì tôi sẽ không do dự mà làm việc đó. Tôi chắc chắn rằng sẽ có những người vô tội bị liên lụy.

Dù nếu như không có người nào như vậy thì tôi vẫn sẽ giết những người mà mình thậm chí còn không biết mặt nếu cần, để sống sót.

Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần không ngần ngại để làm thế. Còn nếu như không có thì tôi đã chết ở đâu đó trong cuộc hành trình của mình ngay sau khi bị phản bội rồi.

Tóm lại, tôi cần phải tìm một điểm cân bằng. Nếu như kéo quá nhiều người vào cuộc báo thù và không thể kiểm soát điều đó trong đầu thì tôi sẽ trở thành một con quái vật. Nhưng nếu như tôi quá do dự khi phải làm liên lụy tới người vô tội thì cuộc trả thù của tôi sẽ không bao giờ thành công.

Và tôi đã quyết rằng lần này mình sẽ không để xảy ra sai lầm nào nữa.

“Kẻ mà mình muốn trả thù không phải là thế giới này. Thật là vô nghĩa khi khiến những người mà ta thậm chí còn chẳng để tâm đến phải chịu đau khổ.” (Kaito)

Bằng cách nói to điều đó, tôi khắc sâu vào trong tâm trí mình để không bị quên lãng.

Đúng vậy, kẻ tôi muốn trả thù không phải là cả thế giới này.

Mà là những kẻ đã phản bội tôi, những kẻ mà tôi đã từng nghĩ rằng chúng là bạn đồng hành. Tôi không được phép nhầm lẫn những kẻ mà mình cần phải trả thù với những người đã từng cứu tôi trong mạng chơi đầu tiên tại thế giới này.

“Ah, nếu như mình hận thù cả thế giới này, thì cuộc báo thù mới dễ dàng làm sao…” (Kaito)

Tôi hình dung ra một con đường báo thù dễ dàng hơn khi thốt ra những lời tự nhạo báng. Nếu như tất cả mọi người đều là kẻ địch thì tôi chỉ cần đơn giản là càn quét cho đến khi thế giới này bị phá hủy. Khi đó tôi chỉ cần biến thành một con quái vật và đi giết chóc tất cả mọi người mà không cần phải lo nghĩ tới việc chọn ai để giết.

Nếu như tôi chưa từng gặp Leticia mà vẫn bị phản bội trong lượt chơi đầu tiên tại thế giới này trong khi bản thân vẫn chuyên tâm vào việc tìm cách trở lại thế giới cũ thì chắc chắn rằng chuyện sẽ diễn ra theo đúng hướng mà tôi vừa nói.

Khi lần đầu đặt chân tới thế giới này, tôi chỉ có thể nghĩ rằng nơi đây là một nơi giả tạo.

Con người xuất hiện trên một cái nền được dựng sẵn được tô điểm, thỉnh cầu tôi tiêu diệt Ma Vương. Các chỉ số và cấp độ, ma thuật và kỹ năng, những con quái vật với hình thù kỳ dị, điểm kinh nghiệm nhận được khi tiêu diệt bọn chúng và những năng lực phi thường nhận được khi tôi làm vậy.

Dẫu có bị thương, tôi vẫn có thể dùng ma thuật hồi phục mạnh mẽ và những lọ thuốc nước đắt tiền để nhanh chóng làm cho cơn đau biến mất và thậm chí hồi phục cả những phần cơ thể bị thương.

Cứ như thể là tôi đã bị mắc kẹt tại thế giới bên trong một trò chơi điện tử. Một trò chơi mà tôi có thể phá đảo nếu như đánh bại Ma Vương.

Không đời nào tôi có thể cảm nhận được rằng đây là sự thực. Nếu như đến thế giới này chỉ để bị phản bội thì những người sống tại đây chỉ đơn thuần là những công cụ không hơn không kém để tôi sử dụng.

Thật dễ để hình dung ra một bản thể hoàn toàn vô vọng và suy đồi của tôi.

Một bản thể mà ở đó tôi chỉ đơn thuần là một con quái vật đi tàn sát hết thảy mọi người cho tới khi lìa đời mà không cảm thấy hứng thú hay vui vẻ gì về việc đó.

Tôi chắc chắn rằng đó là một con đường không hề chông gai.

Tuy nhiên, tôi thậm chí sẽ không thể cảm nhận được niềm hạnh phúc đen tối của việc trả thù như vậy; tôi sẽ không cảm thấy mãn nguyện. Điều đó sẽ không xua tan đi được bất cứ cảm xúc nào của tôi; mà chỉ đơn thuần là một hành động tự sát, tự diệt.

“Úp xi, tệ rồi, tệ rồi đấy.” (Kaito)

Một tiếng lốp bốp lớn vang lên, ngọn lửa đang bắt đầu tàn.

Hình như tôi đã bị cuốn vào dòng suy nghĩ quá; nên ngọn lửa đã lụi đi đáng kể. Tôi khẩn trương tìm một vài cành củi kiếm được trông dễ bén lửa nhất để ném vào đống lửa.

“…Đắng quá, nóng quá.” (Kaito)

Món trà cỏ xoắn vẫn còn ngấp nghé đầy miệng chiếc cốc gỗ.

Tôi lấy ra một vài thứ rau củ khô được bản tại cửa hàng ở đế đô để làm thức ăn dự trữ. Nhờ vậy mà tôi có thể loại bỏ tàn dư của vị đắng trong miệng.

Tôi tìm thấy một nhánh củi đủ dài, rót ma lực vào thanh [Thủy Hồn Dịch Tích Kiếm] để tạo ra một lưỡi kiếm cỡ cái đục, cắt đi phần thừa và vót nhọn phần đầu của nhánh củi.

Tôi xiên rau củ khô vào và nướng qua với lửa, thêm một vài loại gia vị đã mua ở đế đô và bắt đầu nhai chúng.

Bình mình vẫn còn cách khá lâu nữa mới tới và màn đêm thì vẫn còn dài


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Click vào button bình luận để mở hệ thống bình luận.
Top