I’ve Became Able to Do Anything with My Growth Cheat

Chương 62: Căn phòng Tĩnh lặng bị sử dụng sai mục đích



… Đầu mình nặng quá.

Nn, cảm giác này, giống như tàn dư còn lại 1 tuần sau ngày sinh nhật thứ 20 của tôi, suốt những ngày làm việc bán thời gian, khi tôi bị các đàn anh kéo vào bar và phải uống cả tấn rượu mận cũng như shochu.

Lúc đó, vì bị Miri rầy la khá tệ nên tôi còn nhớ rất rõ cơn đau ấy (tôi còn chẳng biết mình đã về nhà thế nào).

Khoảnh khắc mở mắt ra – cái trần nhà quen thuộc.

Vì tôi ngủ trong cùng căn phòng hôm qua – cái trần nhà tôi đã nhìn chằm chằm cả đêm. Eh, nhìn kĩ thì, giống như những vết nhơ trên khuôn mặt của một người vậy, chính xác là căn phòng tương tự.

(Eh? Không phải mình ở trong phòng đơn à?)

“Nơi này – “

Nhìn lên phía tường, một ngọn đèn treo lơ lửng trên đó và bên ngoài cửa sổ, trời đã tối đen.

“Chủ nhân, anh dậy rồi.”

Haru chăm chú nhìn tôi.

“Haru … Anh, sao anh lại ở đây?”

“Chủ nhân đã ngất vì cạn kiệt MP ạ.”

“Vậy ra khi cạn kiệt MP thì sẽ bị ngất huh?”

… Trong game thì chỉ đơn giản là không thể sử dụng phép thuật khi điều đó xảy ra, nên tôi vô thức nghĩ rằng thế giới này cũng vậy.

Hơn nữa, tôi chưa một lần thật sự cạn sạch MP cho đến ngày hôm nay.

Kiểm tra lượng MP hiện giờ, nó đã phục hồi lên 30.

“Em xin lỗi. Dù đã biết rằng Chủ nhân là một Người lang thang, em lại không nói cho anh điều đó. “

“Không, tại anh bất cẩn thôi. Haru, em không nên tự trách bản thân… Carol đang ở trong căn phòng đơn kia à?”

“Vâng, em ấy đã trông anh cùng với em cho đến vừa rồi nhưng vì thấy sắc mặt em ấy không được tốt lắm nên em quyết định rằng sẽ chia ca. Nhân tiện, anh có muốn ăn tối không? Em để món hầm ở kia nhưng nó đã nguội rồi.”

Có một món hầm đã nguội đặt trên chiếc tủ cạnh giường.

Hn, lúc này tôi không thèm ăn lắm.

Tôi nhìn chằm chằm Haru.

Tóc trắng, tai trắng, da trắng.

“Em sẽ đi hâm nóng lại ngay.”

Khi quay lưng lại, cái đuôi trắng ló ra từ chiếc váy của em ấy.

Tôi chầm chậm đứng dậy, ôm Haru từ phía sau và trượt tay phải vào dưới váy em ấy.   

Cảm giác sờ vào một cái bloomer truyền đến tay tôi.

Tay trái của tôi nắm lấy cặp vếu vừa phải của Haru.   

“Haru – hôm qua chúng ta chưa được làm chuyện đó -“

Tôi chuyển đổi nghề nghiệp sang Trai bao.  

“Nhưng mà, chủ nhân. Tường phòng rất mỏng, Carol sẽ nghe thấy nếu chúng ta gây ồn mất.”

“… Đừng lo, chỉ thế thì -“

Tôi cười,

“「 Căn phòng Tĩnh lặng 」!”

và thi triển phép thuật.

Với thứ này, dù có chuyện gì xảy ra, tiếng ồn sẽ không thể lọt ra ngoài được.   

Haru và tôi, cũng như cái giường, được bao bọc trong căn phòng ánh sáng.

Như thể phép thuật này được chuẩn bị hoàn toàn là để làm chuyện ấy trong một quán trọ.  

Nói thật, cách sử dụng này là tất cả những gì tôi nghĩ đến khi nghe giải thích về tác dụng của phép thuật.

“Vậy thì – hãy cho phép em “chăm sóc” anh tận tình.”

Haru quay lại và “mời” tôi lên giường.

Cứ thế, buổi tối của tôi bắt đầu.

※※※

Bữa sáng. Vì dì chủ quán đã làm nóng hầm từ hôm qua, tôi có thể thưởng thức món hầm “đã cho thịt”.

Thường thì, đó phải là bữa ăn sáng tuyệt nhất.

Tuy nhiên, thực tế là chúng tôi đang bị chi phối bởi một bầu không khí lúng túng.

Level Trai bao chỉ tăng 1.

Đành chịu thôi.

Carol tỏ ra khá không thoải mái nhưng lỗi hoàn toàn là ở tôi.

Tôi đã không nhận thấy hạn chế số một của 「Căn phòng Tĩnh lặng」.

Đúng là với kỹ năng này, âm thanh từ cuộc ân ái của chúng tôi không thoát ra ngoài.

Nhưng, chúng tôi cũng không nghe thấy tiếng gõ cửa luôn.

Vẻ mặt của Carol khi em ấy gõ cửa và mở cửa để thay ca vẫn còn đọng lại trong tâm trí tôi tới tận bây giờ.  

Đúng là lỗi của tôi vì đã không khóa cửa, nhưng dù chúng tôi không đáp lại tiếng gõ, Carol vẫn có thể tới chỗ chủ quán lấy chìa sơ cua để mở cửa.

Sẽ rất thảm khốc nếu chuyện đó xảy ra.

Lần tới  , tôi sẽ mở rộng phạm vi của 「Căn phòng Tĩnh lặng」 sao cho vừa đủ nghe được tiếng gõ cửa, nhưng chỉ cần hơi rộng hơn một chút thôi, lớp màng ánh sáng sẽ tỏa ra ngoài căn phòng nên vấn đề này tạo cho tôi một sự hack não không hề nhẹ.

“Erm … Ichino-sama … tối hôm qua.”

“… Carol … anh xin lỗi. Làm ơn quên mọi chuyện đã xảy ra hôm qua đi.”

” … Vâng.”  

Cuối cùng, mọi chuyện trở thành thế này.

Haru cũng tỏ ra hơi phiền muộn.

Đối với Haru, Carol cũng giống như một người em gái, hẳn em gái cảm thấy rất khó khăn khi bị nhìn thấy trong hoàn cảnh như vậy.  

Vì cũng có một đứa em gái nên tôi biết rõ cảm giác đó.

“Dù sao đi nữa, anh xin lỗi vì hôm qua đã ngất đi sau khi MP chạm đáy. Anh sẽ khắc ghi trong đầu từ giờ trở đi.”  

“Lượng MP của chủ nhân cao hơn rất nhiều so với một Giả kim thuật sư bình thường, đành chịu thôi khi chủ nhân quá bất cẩn.”

“Tuy nhiên, Carol đã kiểm tra những viên bi sắt do Ichino-sama làm, chất lượng của chúng đã tăng lên đáng kể. Quả đúng là Ichino-sama.”

Chúng tôi trao đổi những nụ cười thiếu tự nhiên khi bàn ăn được dọn ra trước mặt.

Yup, như mong đợi, sẽ tốt hơn khi món hầm có thịt.

※※※

Ngồi trong xe ngựa, chúng tôi xuống núi.

Cho đến khi MP phục hồi hoàn toàn, tôi khám phá xem có công việc nào giúp tích lũy điểm kinh nghiệm mà không cần sử dụng MP nhưng cuối cùng vẫn không được, vì vậy tôi đã kiểm tra xem có quái vật gần đây không bằng「Phát hiện Sự hiện diện」.

Tuy nhiên, chỉ có 1 hoặc 2 quái vật ở khá xa, hoàn toàn không có con nào dọc theo đường chính.

Đến buổi chiều, MP đã phục hồi hoàn toàn, tôi dùng lại Giả kim thuật.

Tôi lấy ra một cái hộp chứa đầy quặng sắt từ túi vật phẩm.

Nhân tiện, kết quả cho sự lao động chăm chỉ cả ngày hôm qua cho đến khi tôi bị mất ý thức.

Giả kim thuật Tập sự đạt Lv37, Giả kim thuật sư đạt Lv18.

Các kỹ năng nhận được như bên dưới.

【Kỹ năng Giả kim thuật Tập sự: 「Tinh chế Kim loại」 đã nhận được】

【Kỹ năng Giả kim thuật sư: 「Tinh chế Kim loại」 đã nâng cấp thành 「Tinh chế Kim loại II」】

【Kỹ năng Giả kim thuật sư: 「Dung hợp Kim loại Ma thuật」 đã nhận được】

「Tinh chế Kim loại」 là kỹ năng được sử dụng để tách tạp chất ra từ ​​kim loại. Tiện đây, lượng kim loại tôi có thể tách thay đổi theo hạng kỹ năng.

「Dung hợp Kim loại Ma thuật」 hẳn là kỹ năng được sử dụng để dung hợp các kim loại ma thuật mà Carol đã nói trước đây.

Mặc dù vào thời điểm này, kỹ năng ấy chẳng có ích cho lắm vì giờ tôi chỉ sở hữu sắt goblin.

Lượng công thức giả kim cũng tăng lên nhưng như dự đoán, có vẻ tôi vẫn không thể tinh chế được mithril từ quặng mithril.

Tôi sẽ phải nâng cao Lv Giả kim thuật sư để có thể làm thế với mithril.

Hiện tại, tôi có có lượng MP gấp khoảng 4 lần so với các Giả kim thuật sư bình thường.

Vì tốc độ hồi phục của MP phụ thuộc vào MP tối đa, nên tốc độ hồi phục MP của tôi cũng gấp 4 lần bình thường.

Hơn nữa, nhờ có các phước lành, tôi phát triển dễ gấp 400 lần so với người khác.

Nói cách khác, hiện giờ, nếu chỉ tích lũy điểm kinh nghiệm cho Giả kim thuật sư mà không đi đánh quái, tôi có thể lên cấp nhanh hơn 1600 lần so với các Giả kim thuật sư khác sử dụng cùng một phương pháp.

Nhưng, tôi không nghĩ mình có thể vượt qua các Giả kim thuật sư giàu có bỏ tiền ra mua bình mana để lên lv.

Bằng cách đó, một khi Lv tăng lên, họ sẽ có thể làm được những việc mà các Giả kim thuật sư khác không thể. Chẳng hạn chuyển đổi quặng mithril thành mithril. Nếu làm thế, họ sẽ được rất nhiều vàng và có thể mua thêm nhiều bình mana hơn nữa.   

Một cái vòng luẩn quẩn.

Một hệ thống kiếm vàng cho người giàu.

Bình mana huh? Tôi tự hỏi khi nào mihf có thể nhận được chúng.

Vì các cửa hàng bình thường không phân phối chúng, tôi đoán là cần phải nhờ các mối quan hệ để có được mấy cái đó.

“Haru-san, xin hãy dừng xe lại ở chỗ đó!”

Carol nói.

Buồn hái hoa? Hay là tôi nghĩ vậy,

“Ichino-sama, dường như cỏ mana phát triển thành cụm quanh chỗ đó.”

“Cỏ mana?”

Thủy tinh ma thuật?   (TL: Tiếng Nhật không có âm ‘L’ nên cỏ-grass và thủy tinh-glass nghe giống nhau)

Không, nếu cụm thì, nó có nghĩa là cỏ huh?

Sự bất tiện của việc không thể phân biệt âm ‘R’ và ‘L’ là đây.

Cỏ ma thuật – thảo dược chăng?

“Vâng, đó là một thành phần của bình mana. Thợ săn-san trong làng đã tình cờ thấy chúng ở đó và nói cho em biết. Chừng nào còn là một Người bán hàng rong thì chưa thể vào Guild Thảo dược sư được nên em phải tự mình tìm các thảo dược cần thiết. “

Ra vậy, những gì em ấy nghiên cứu hôm qua là thông tin về thảo dược huh?

Nhìn Carol vào rừng theo những dấu vết nghe từ người thợ săn và khiến bàn tay mình dính bẩn để hái cỏ, tôi nghĩ là sẽ không còn lâu nữa cho tới lúc tự mình làm được một bình mana.

Tôi cũng muốn giúp lắm nhưng Carol sẽ không nhận được điểm kinh nghiệm nếu tôi là người thu hoạch chúng.

Đổi lại, tôi sẽ giúp em ấy tẩy rửa với 「Làm sạch」 sau khi thu hoạch xong.

Ghi chú của tác giả:

Phần nhận xét –  hẳn mọi người đều đã nghĩ về cách sử dụngCăn phòng Tĩnh lặnggiống nhau. (@@CMT nếu các bạn k nghỉ như vầy….)

Vâng, tùy thuộc vào cách ứng dụng, đó là một phép thuật khá tiện lợi.

Tôi dự định sẽ cho Jofre và Elise xuất hiện trong Câu chuyện Bên lề ở lần up truyện tiếp theo


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Click vào button bình luận để mở hệ thống bình luận.
Top