Nhật Kí Chăm Con Của Hiền Giả Mạnh Nhất - Light Novel Tiếng Việt

Chương 3 : Dù cho có khỏe mạnh hay ốm đau



Đã một năm trôi qua kể từ khi tôi thành công tạo ra Homunculus, và không một ai hay biết gì về chiến tích này của tôi.

Đó là bởi tôi không hề công bố chuyện này ra ngoài, cho dù là với Hội đồng Ma Pháp hay với người quen.

“Nói tóm lại, Kaito-sama, có phải Ngài sẽ nuôi nấng đứa trẻ này như con ruột của mình không?”

“Phải.”

“ Có thật là Ngài sẽ bảo vệ con bé khỏi ánh nhìn soi mói của người đời, và cho con bé một cuộc sống bình thường như bao người không?”

“Tất nhiên.”

“Vậy Ngài có chịu cưới Chloe và thề sẽ yêu em trọn kiếp dù cho có khỏe mạnh hay ốm đau không?”

“Còn khuya nhá.”

“… Vậy mà em đã nghĩ là Ngài sẽ thuận miệng nói「Có」cơ đấy.”

Sau khi tỏ vẻ cực kì hối hận, cô ấy bắt đầu lấy lại tinh thần.

“Trở lại đề tài chính, Chloe chắc chắn sẽ luôn ủng hộ quyết định của Chủ Nhân. Dù cho đứa trẻ này là một Homunculus, nhưng con bé thật sự rất đáng yêu như là một đứa trẻ bình thường vậy. Đượ nuôi dưỡng một đứa trẻ như vậy chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.”

“Ta đồng ý. Nhưng mà, vẫn còn một vấn đề…”

“Có vấn đề gì ạ?”

Chloe nghiêng đầu thắc mắc.

Bộ nàng Rối cơ khí này vẫn còn chưa nhận ra à?

Kaito lập tức chỉ ra vấn đề lớn nhất.(1)

“Bộ cô không thấy tốc độ trưởng thành của đứa trẻ này có chút bất thường à?”

Tôi nhìn về phía con gái tôi, người mà mới năm ngoái vẫn còn là một đứa trẻ sơ sinh.

Con bé giờ đã lớn cỡ một đứa trẻ năm tuổi, chỉ trong vòng có một năm.

Và không chỉ riêng về mặt ngoại hình, mà trí thông minh của con bé cũng đã ngang bằng với một đứa trẻ 5 tuổi.

Fiona đã biết nói, và cũng đã biết chạy nhảy chơi đùa ở những nơi gần nhà. Con bé gọi Chloe là Mẹ (do bị ép) và gọi tôi là Ba.

Con bé hay chạy vào nơi tôi làm việc, nhưng thay vì đọc tranh truyện, con bé lại đọc sách dạy Ma Pháp.

“Em thấy con bé lớn có hơi nhanh một chút thôi mà, vậy thì có gì bất thường?”

“Rất bất thường là đằng khác. Thường thì, trong vòng một năm, trẻ con vẫn chưa thể nói chuyện được.”

“ Thật vậy sao? Chloe chỉ là một con rối nên mấy chuyện này em không rành lắm. Nhưng có một chuyện em biết rất rõ, đó là chức năng cho bú bằng ngực mà Chủ Nhân nâng cấp cho em là hoàn toàn không cần thiết.”

“Chính cô là người đã nằng nặc đòi tôi chế ra cái chức năng đó kia mà.”

“Đó là do Chloe là một người mẹ, mà đã làm Mẹ thì không phải em nên nuôi con bé bằng sữa của chính mình sao?”

“Nhưng Fiona đâu có xem cô là mẹ.”

Tôi nhìn về phía Fiona. Con bé đang núp sau bàn làm việc và bí mật nhìn chằm chằm chúng tôi.

“Chloe không phải mẹ…”

Con bé nói thế trong lúc đang ôm chặt con gấu bông. Khác hẳn với Chloe, Fiona gọi tôi một tiếng “Ba” ngọt xớt. Không lẽ đúng là do ăn ở? Theo tôi thì chắc do Fiona là một cô bé thông minh nên có thể phân biệt được Chloe không phải nhân loại.

Gương mặt của Chloe thoáng lộ ra vẻ thất vọng, nhưng xét về mặt tích cực thì Fiona có vẻ như rất mến cô ấy.

À nhầm, nhìn con bé giống như đang bối rối nhiều hơn.

“Như Mẹ nghĩ, có phải là do từ đó đến giờ Mẹ không cho con bú sữa có phải không? Hay là từ giờ để Mẹ cho con bú nhé?…

Chloe sốt sắng vạch áo ra để lộ nửa phần trên. Tôi lập tức cốc nhẹ  đầu cô ấy.

“Đau quá, Chủ Nhân, Ngài làm sao vậy?”

“Cho dù cô có lộ hết cả cái tàu sân bay của mình ra thì cũng chả có tí sữa nào đâu. Vả lại, Fiona đã quá tuổi bú sữa mẹ rồi. Thức ăn cho trẻ con bé còn không thèm ăn nữa là.”

Nhân tiện xin nói luôn, Fiona từ nhỏ được tôi cho bú sữa dê và sữa của vợ anh nông dân hàng xóm. Tất nhiên là tôi trả tiền cho họ đàng hoàng.

Tuy con bé là Homunculus, và tốc độ trưởng thành của con bé có hơi bất thường, nhưng các món ăn ưa thích, sở thích và sở ghét của con bé vẫn tương tự như những cô gái bình thường.

À không, có vẻ như năng lực và trí thông minh của con bé cao hơn người bình thường rất nhiều.

So với trí tuệ của con bé thì bản thân tôi lúc còn nhỏ thật sự không đáng để nhắc tới..

“Nhưng, nếu cứ lớn lên với tốc độ này thì chẳng phải con bé sẽ lên 10 tuổi chỉ sau 2 năm, 15 tuổi chỉ sau 3 năm và tròn 20 tuổi chỉ sau 4 năm hay sao?”

“Cũng có thể. Trưởng thành sớm cũng là một chuyện tốt.”

“Nhưng như vậy là quá sớm đi. Nếu chuyện này cứ tiếp diễn, không bao lâu nữa con bé sẽ phải già đi và chết.”

“Em hiểu rồi, cũng có khả năng đó lắm.”

Tôi đã tự thề với lòng là sẽ nuôi nấng Fiona như con gái ruột của mình.

Mặc dù sinh lão bệnh tử là không thể tránh khỏi, nhưng tôi không muốn nhìn thấy cảnh con bé ra đi chỉ sau 10 năm hoặc hơn.

“Chủ Nhân, chẳng lẽ Ngài không thể dùng thuật Trường Sinh Bất Lão (2) lên đứa trẻ này sao?”

“Không thể.”

“Sao lại vậy? Không lẽ là do con bé là Homunculus?”

“Đó cũng là một nguyên nhân. Nhưng chủ yếu là thuật Trường Sinh Bất Lão chỉ có thể sử dụng lên bản thân chứ không thể sử dụng lên người khác được.”

“Cũng phải. Nếu dễ dàng bất tử như vậy thì cả thế giới sẽ bị bùng nổ dân số mất.”

“Chính xác. Ngoài ra, cho dù ta có thể tạm thời sử dụng thuật Trường Sinh Bất Lão, ta cũng sẽ không làm như vậy.”

Trường Sinh Bất Lão, được xưng là giấc mơ của cả nhân loại, nhưng trên thực tế nó cũng chả tốt lành đến đâu. (Chúng tôi vẫn chưa tìm được cách để hoàn toàn bất tử)

Hơn nữa, nếu một người sống trên cả ngàn năm, hắn sẽ bắt đầu cảm thấy mỏi mệt. Tận mắt chứng kiến những người quen xung quanh lần lượt già rồi chết đi, cố gắng vượt qua cảm giác cô độc…, Theo thời gian trôi, tất cả những gì còn đọng lại trong tâm trí người đó chỉ có thể là cảm giác trống rỗng vô cùng.

Tôi không hề muốn con gái của tôi sống một cuộc sống như vậy.

Thật ra, thầy của tôi, cũng là một vị Hiền Giả, đã từng nói thế này.

“Kaito, con biết không, nhân loại vốn không nên truy cầu chuyện trường sinh. Sống càng lâu, chịu khổ càng nhiều. Hơn ngàn năm buộc phải chứng kiến sự ngu ngốc và mù quáng của nhân loại bị ghi vào sử sách. Chưa kể, chung quanh ta có biết bao người quen, khi họ ra đi, ta sẽ phải mang vòng hoa đến viếng tang lễ của bọn họ không biết bao nhiêu lần. Nhưng đến khi ta qua đời thì sẽ chả có ai đến viếng thăm cả. Bởi tất cả người thân và bạn bè của ta đâu còn sống trên đời nữa. Đó chính là cái giá phải trả cho việc trường sinh.”

Seymour, thầy của tôi, đã nói như vậy đấy. Và tôi, cũng có quan điểm tương tự. Tôi không có ý định cho Fiona trường sinh bất lão

Tôi muốn con bé sống như một cô gái bình thường, có được một cuộc hôn nhân bình thường, sinh con đẻ cái như một người bình thường và sau cùng rời khỏi thế gian như một người bình thường.

Tôi không muốn con bé dính líu gì đến Ma Pháp hay Hiền Giả cả.

“Có một cuộc hôn nhân bình thường à… Chủ Nhân ngài thử tưởng tượng xem, trong tương lai, khi mà con bé mặc lên người bộ váy cưới cô dâu, cảnh tượng ấy chắc hẳn là sẽ rất đẹp nhỉ?”

Chloe vừa nói vừa suy nghĩ miên man.

“ Đúng vậy đấy.”

Tôi trả lời một cách khẳng định , vì tôi cũng đang hình dung cảnh tượng đó trong đầu đây.

Khung cảnh chính là một ngôi nhà thờ màu trắng trong khu rừng. Tất cả mọi người đều tụ tập tại đó.

Cha của cô dâu, diện một bộ trang phục của Hiền giả, và đứng cạnh ông ta là một cô hầu gái miệng nhanh hơn não.

Còn cô dâu, cô ấy xinh đẹp tựa như tinh linh của khu rừng, nhưng khi mặc vào bộ váy cưới trắng, trông cô đẹp tuyệt mỹ như thể một vị bán Thần(3).

Thằng chú rể đứng đối diện cô dâu thì trông cũng khá bảnh trai đấy. Con gái tôi quả là có mắt nhìn người. Một thằng rể có nhân phẩm tốt, lương thưởng hằng tháng cũng tốt, một con người đơn giản.

“Nhưng, sao mà hễ nghĩ đến việc có thêm thằng con rể là tim của mình lại đau nhỉ.”

Mà khoan, sao tôi lại phải trao cô con gái bé bỏng đáng yêu vô giá của mình cho thằng ranh nào khác chứ?

Hơn nữa, một tên thanh niên với những điều kiện như trên mọc lúc nhúc đầy đường.

Tôi nghĩ kĩ lại rồi.

Nếu có lấy chồng thì con bé sẽ phải ở gần nhà tôi.

Đúng lúc này, Fiona chợt lon ton chạy đến rồi dang hai tay ôm chặt lấy chân tôi.

“Fiona chỉ muốn làm vợ của Ba thôi!”

Nói xong, con bé nhất quyết bám lấy tôi không rời.

Trông thấy cảnh này, trong lòng tôi cảm thấy cực kì vui sướng, cả người cứ lâng lâng như thể đang bay trên chín tầng mây.

Thấy được gương mặt phởn phơ của tôi, Chloe chợt cười khúc khích.

“Đây là do con bé còn nhỏ nên mới biểu lộ ra như vậy mà thôi. Nếu sau vài năm nữa, Fiona-sama mang về nhà một người bạn trai, Ngài thử nghĩ xem mình sẽ phản ứng thế nào?”

Tôi đã thử hình dung qua, nhưng viễn cảnh ấy không được sáng sủa cho lắm.

Một thằng ranh bảnh trai nằm trong vũng máu, và tiếng la thất thanh của Fiona.

Nếu cái ngày định mệnh ấy thật sự đến, ai đó làm ơn, bằng mọi giá hãy ngăn tôi lại nhé.

Tôi cố đề nghị Chloe chuyện đó, nhưng cô ấy lập tức từ chối.

“Ngăn cản một Hiền Giả như Kaito sama đối với một con Rối cơ khí như Chloe là chuyện bất khả thi. Nếu như muốn nhờ, Ngài hãy thử nhờ thầy của mình Seymour-sama xem.”

Cô ấy cứ kiên quyết giữ vững ý kiến của mình, nhưng nếu thử bình tĩnh nghĩ lại thì đó đúng là cách duy nhất.

“… Mà thôi, giỡn đủ rồi, giờ ta có nên dắt đứa trẻ này đến gặp mặt thầy một lần không?”

“Chủ Nhân muốn cho thầy ấy xem kết tinh tình yêu giữa Chloe và Ngài, có phải không?”

Đôi mắt của Chloe chợt lấp lánh hẳn lên, nhưng tôi lập tức dội cho cô ấy một gáo nước lạnh.

“Là về chuyện tốc độ trưởng thành của con bé. Nếu là Thầy thì có thể ông ấy sẽ cho chúng ta vài ý kiến rất có giá trị đấy.”

“Nhưng sẽ không ai biết về chuyện của đứa nhỏ này chứ?”

“Nếu đó là Thầy thì bí mật này sẽ an toàn thôi.”

Seymour, Thầy của tôi, chính là người đã dạy cho tôi ma thuật, và cũng là một trong số ít những Hiền giả trên đời nắm giữ danh xưng

Cho đến hiện tại, chân lí của sinh mạng, hay nói cách khác, sáng tạo ra một Homunculus là một trong số ít chuyện thầy tôi còn chưa thành công. Nhưng ông lão này đã sống nhiều hơn tôi biết bao nhiêu thế kỉ, và là một trong số ít người thành công tạo ra Hiền Giả Thạch-Nguỵ. Chắc chắn, ông ấy sẽ cung cấp cho tôi thêm được nhiều tri thức.

Và thế là, tôi ra lệnh cho Chloe chuẩn bị mọi thứ cho chuyến đi này.

Chloe nghiêm cẩn cúi đầu và hỏi tôi.

“Fiona-sama có nhất thiết phải đi không? Ngài cũng có thể đơn giản gửi một tin nhắn và mời Seymour-sama đến kia mà.”

“Thân phận ta chưa đủ lớn để có thể mời Thầy đến đây. Vả lại, đây cũng là một cơ hội tốt để chúng ta cho Fiona chiêm ngưỡng thế giới bên ngoài. Nên ba chúng ta sẽ cùng đi đến nơi ở của thầy Seymour.”

Nghe tôi nói vậy, Chloe tỏ ra rất yên lòng. Xem ra cô ấy rất vui khi có thể được cùng đi với chúng tôi.

Và Fiona cũng nở một nụ cười.

“Yay! Được đi chơi cùng với Ba!”

Nghe vây, Chloe nói.

“Và còn có Mẹ cùng đi nữa.”

Con bé tuy là có bổ sung thêm, nhưng dù giá nào cũng không chịu gọi Chloe là Mẹ.

“Được đi chung với Chloe nữa~”

Nói xong, con bé lại bắt đầu chạy giỡn vòng quanh cắn nhà vốn đã không rộng mấy của chúng tôi.

Chloe thì luôn miệng “Không được, không được” và đuổi theo con bé. Cứ như vậy, quá trình chuẩn bị cho chuyến đi chúng tôi bắt đầu.

 

 

  • Chú thích:

(1): Không hiểu vì sao nguyên văn tác giả lại ghi câu này ở ngôi thứ 3.

(2): Nguyên văn là Bất Lão Bất Tử Pháp, tôi đổi lại là thuật Trường Sinh Bất Lão nhé.

(3): Bán Thần = ½ Thần. Tôi nghi vấn tại thế giới này không có Thần linh, chỉ có Bán Thần thôi. Nếu không ổng đã ví Fiona đẹp như nữ thần luôn rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Click vào button bình luận để mở hệ thống bình luận.
Top