Quyển Sổ Tay Của Chúa - Light Novel Tiếng Việt

Tập 1 – Lời bạt



Trước khi đặt bút viết những dòng này, đã có lần một người bạn của tôi khuyên tôi vài điều mà theo tôi là không lọt lỗ tai lắm, “không chỉ cốt truyện của mày còn sơ sài mà ngay cả lời bạt cũng chán òm. Lúc nào cũng viết về mấy thứ vớ vẩn và không ăn nhập gì với truyện, mày nghĩ có ai muốn đọc những thứ này không? Ngưng mơ mộng hão huyền đi. Một mệnh phụ phu nhân sẽ không xuất hiện trước mặt mày và xót thương mày chỉ vì lời bạt của mày quá thiếu muối, hay mua đồ cho mày hay hỗ trợ mày về tài chính đâu.” Mặc dù tôi cũng không biết tại sao thằng đó lại biết quá chi tiết về giấc mơ nhỏ nho của tôi đến thế nhưng phải thừa nhận là hắn rất có lý, có lý đến mức tôi không thể phản bác lại. Và cũng bởi vì tôi khoái đưa ra các thông tin vô dụng như sau khi đổ nước sôi vào mỳ ly khoảng hai mươi phút thì mỳ sẽ nở ra giúp người ta ăn được no bụng, nhưng khi ăn nhiều quá thì sẽ phát ngấy nên một bữa một ngày là đủ rồi— nó dễ khiến mọi người nghi ngờ con người của tôi có vấn đề gì không nên, đến lúc đổi chủ đề rồi nhỉ.

Nếu vậy tôi nên viết gì đây? Bạn tôi bảo, người ta xem sách ở tiệm thường liếc qua phần lời bạt trước. Vậy thì, tôi phải giới thiệu được nội dung của cuốn sách qua phần lời bạt, làm sao để khiến người ta nhìn qua thôi là hiểu ấy. Tôi cũng cho như vậy là phải. Hèn chi cuốn sách nào cũng chăm chút phần này.

Sau đây là nội dung của tập tiểu thuyết:

“Chúng tôi là một nhóm quy tụ những học sinh bỏ học, bao gồm những người chỉ tốt nghiệp cấp hai, những người không muốn đi học, không có dự định kiếm việc làm và được chính phủ gán cho một cái mác là NEET. Chúng tôi rời khỏi vòng tay ôm ấp của cha mẹ và trú tại một quán ramen, nhưng không đàn đúm ở đó cho qua ngày đâu nhé! Miễn là chúng tôi rảnh và phụ thuộc vào số tiền công, chúng tôi, biệt đội NEET có thể làm được mọi thứ. Biến có thể thành không thể, phá vỡ những tính toán của Cục Lao Động! Chúng tôi là Biệt đội thất nghiệp NEET!

“Tôi là Shionji Yuko, NEET lãnh đạo. Tên mọi người thường gọi là Alice. Kĩ năng đặc biệt của tôi là nốc cạn một lon Dr.Pepper trong một ngụm và hack vào hệ thống máy tính. Nếu không nhờ tôi là một thiên tài thì đã không thể lãnh đạo cái bọn NEET vô dụng này được.”

“Tôi là Kuwaba Hiroaki, tên mọi người thường gọi là Hiro. Không phụ nữ nào cưỡng lại được sắc đẹp của tôi. Vì nghề nghiệp là một trai bao nên từ áo ngực tới quần chip (miễn là của phụ nữ) thì tôi đều lấy hết.”

“Xin lỗi vì đã để mọi người phải đợi! Xin chào, Mukai Hitoshi đây, hay mọi người thường gọi tôi là Thiếu tá. Có thể nói, kĩ năng nghe lén và chụp ảnh của tôi là đỉnh của đỉnh! Ồ, bạn đang bảo tôi là otaku của bộ Những cuộc phiêu lưu kì thú của Jojo hay otaku quân sự? Thế thì đã sao nào?”

“Tôi là Ichinomiya Tetsuo, mọi người thường gọi tôi là Tetsu, bậc thầy Pachinko. Tôi có thể đập bất kì tên cảnh sát đang đi tuần tra nào mà không chịu chơi đổ xí ngầu với tôi!”

Bọn này là Biệt đội NEET, những người sống cũng không để làm gì, anh dũng thách thức cái xã hội có – làm –thì – mới – có – ăn –này! Nếu bạn nào bỏ học rồi thì nhớ đến tìm bọn này nhé!”

…..Nhiêu đó thôi. Và nhân vật chính của chúng ta là một nam sinh cao trung đấy nhé, mặc dù không xuất hiện trong phần tóm tắt.

Tiếp theo tôi sẽ giải thích cho các bạn một số thuật ngữ thường xuất hiện trong tác phẩm—

‘NEET’: lấy các chữ cái đầu của từng cụm trong câu: ”Not in Education, Employment or Training.” Vế đầu tiên thường dễ gây nhầm lẫn nhất, ‘unemployed’- không việc làm. Nó không có liên quan gì đến tiền lương của ai đó đâu nhé. Cũng giống như tôi, người luôn luôn thiếu ý tưởng cho phần lời bạt hay mơ mộng về một ngày sẽ gặp được một quý bà sẽ nuôi tôi— Có tiền lương nhưng tôi vẫn là NEET nhé.

‘Dr.Pepper’: Một loại đồ uống được phát hành ở Mỹ năm 1885 và giờ ai cũng đã quen thuộc với nó, là ông tổ của mọi loại nước có ga. Ở Nhật chỉ có năm công ty nhập khẩu Dr.Pepper, bao gồm hãng Coca Cola nên bạn chỉ có thể tìm thấy nó ở các máy bán hàng tự động ở quận Kanto, Niigata, Shizuoka và Okinawa.

‘Trò xúc xắc’: Một trò chơi lâu đời ở Nhật Bản yêu cầu ba cục xúc xắc. Vì người chơi có thể cược và ăn được rất nhiều tiền nên nó vi phạm luật số một trăm tám mươi lăm về cờ bạc ở Nhật Bản. Tôi cũng gần như phá luật rồi đây.

‘Có-làm-thì-mới-có-ăn’: Theo điều hai mươi bảy Bộ luật Nhật Bản, mỗi một cá nhân đều có quyền và nghĩa vụ lao động. Có lần tôi hỏi anh bạn trong ngành luật rằng:  nếu không cần quyền lợi thì tôi có cần thực thi nghĩa vụ này không? Sau khi cười một trận đã đời khoảng mười phút, cậu ta trả lời: “Nếu muốn hoàn trả lại quyền lợi thì trước tiên cậu phải sống đã.”

Vì được nhà xuất bản cho phép viết bốn trang lời bạn nên tôi nghĩ mình có thể đưa vào đấy một số thông tin đơn giản và hữu ích. Mặc dù có lẽ người ta thường viết những thứ vớ vẩn vào những trang còn dư ra , nhưng với trang cuối cùng này, tôi muốn viết gì đó ý nghĩa một chút.

Về điểm khởi đầu của cuốn sách, tức ý tưởng về một ‘thám tử NEET’ ấy do tôi nghĩ ra khi đang tán gẫu trên BBS vào một buổi tối nọ. Hình ảnh sơ khai của vị thám tử là một gã NEET vô công rỗi nghề hai mươi tám tuổi. Mặc dù vỗ ngực tự xưng là thám tử, gã luôn dựa dẫm vào mạng Internet và cắm trại ở nhà luôn. Nếu được ai đó nhờ vả việc gì, gã sẽ tìm kiếm thông tin trên Google hoặc gửi câu hỏi đến đại bộ phận người tham gia BBS để tìm kiếm câu trả lời. Một gã vô dụng.

Nói hoài nói mãi nhưng cũng phải nói lại, cuốn sách này ra đời là nhờ vào sự giúp đỡ và chiếu cố của rất nhiều người. Xin gửi lời cảm ơn đặc biệt đến Y-san, người đã đề xuất vị thám tử nên là một cô gái, đến vị biên tập với tinh thần trách nhiệm Yuasa-sama, người đã luôn chịu khó chỉnh sửa bản thảo của tôi, đến Kishida Mei-sensei, người đã thổi hồn vào các nhân vật. Chân thành cảm tạ.

Tháng Mười một 2006, Sugii Hikaru.

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Click vào button bình luận để mở hệ thống bình luận.
Top