Shitayomi Danshi to Toukou Joshi Tiếng Việt

Chương 1 : Công việc tuyệt nhất quả đất



Shitayomi Danshi to Toukou Joshi logo tiếng việt - light novel tiếng việt - đọc truyện online

Dịch giả: Gastly


“Ao, con thích đọc tiểu thuyết chứ?”

“Vâng! Thích lắm ạ!”

Và như thế, Ao bắt đầu một công việc thầm lặng.

Đó là vào kì nghỉ hè khi năm hai sơ trung của cậu kết thúc, ngập tràn tiếng ve.

Ba năm sau đó…

 

“Tuần lễ vàng[1] năm nay tớ được đi tour ngoài trời với đàn chị ở câu lạc bộ nhạc nhẹ.”

“Còn tớ thì tham gia cắm trại với mấy gái hôm trước gặp ở hẹn hò nhóm[2]. Ở đó có cô bé mà tớ thích, phải cố gắng mới được!”

 

“Tuyệt thật. Bố mẹ tớ tìm được tri kỉ trên trang web suối nước nóng, thế là thành thử tớ bị kéo theo tới đó luôn. Đã lên cao trung rồi mà vẫn phải nghe mấy bài giảng của ông già về suối nước nóng nước mát này nọ. Chán thật chứ. Ước gì được đi chơi như tụi bây.”

“…Tớ thì phải đến công viên giải trí và thuỷ cung, rồi còn đi xem rạp với gấu nữa.”

“Hử!? Thằng riajuu[3] chết bẫm! Ông còn cau mày tỏ vẻ ‘hẹn hò thật phiền phức’ vầy mà được à!? Ông không thích hẹn hò chắc?”

“Khốn nạn, tui muốn có gấu! Tuần lễ vàng này tui cũng muốn có một cuộc hẹn hò thân mật với bạn gái!”

Một ngày trước tuần lễ vàng, tại lớp 1 năm hai trường cao trung Kanotori, mọi người đều đang nhiệt tình bàn luận về kế hoạch nghỉ lễ của mình.

“Còn cậu thì sao, Ao?”

Kazetani Ao đang bỏ tập vào cặp, đoạn nghe câu hỏi từ bạn mình, hào hứng trả lời:

“Tớ á? Thì nằm nhà giải trí thôi.”

Lập tức, không khí sôi sục nãy giờ của cả nhóm tụt xuống con số không, chúng không giấu đi sự ngạc nhiên trong câu hỏi:

“Thiệt hả? Tuyệt đấy, nằm nhà cũng không tệ chút nào.”

“Đúng đó, ở nhà có thể xử đẹp đống DVD phim để giành nè, không thì cày game chẳng hạn, nghe đã thấy sướng rồi.”

Và rồi mọi người nói xen vào.

Lũ bạn cùng lớp mà Ao mới quen hồi đầu tháng Tư đều là người tốt, có lòng quan tâm tới cậu.

“Ừm, tớ mong được nghỉ lắm rồi.”

Theo câu nói, Ao đeo chiếc ba lô lên vai, nụ cười sảng khoái vuột ra từ gương mặt.

“Vậy nhé, gặp lại mấy cậu sau kì nghỉ!”

Rồi với một cái vẫy tay tạm biệt, Ao chạy biến ra khỏi lớp.

Đúng vậy, mình sẽ nằm nhà và làm những điều thú vị suốt cả tuần lễ vàng này!

Cơn gió mang hương vị của cỏ cây độ đơm hoa thổi đến, xua theo Ao và chiếc chiến mã hai bánh của cậu. Cậu đạp xe dưới bóng hàng anh đào, miệng nở một nụ cười trước khi mở cánh cửa của căn hộ hai tầng bình thường.

“Con về rồi!”

Giọng cậu phấn khích.

“Con về rồi sao Ao, Nhà xuất bản gửi bưu kiện đằng kia cho con đấy.”

Mẹ cậu thó đầu ra từ nhà bếp.

“Cảm ơn mẹ!”

Ao trả lời bằng một giọng phấn khởi, mắt cậu dính vào những thùng các-tông xếp chồng lên nhau đặt sát cửa. Ba thùng cả thảy! Bên trong mỗi thùng đều được nhét đầy thứ gì đó, khiến đôi chỗ phình hẳn ra. Trong đó, chiếc thùng với bìa xám là trông như đang toả ra ánh sáng thần thánh thu hút cậu. Khoé miệng Ao nhếch lên tạo thành một nụ cười, mắt cậu cũng lấp lánh và hau háu khi nhìn vào chúng.

Cảm giác pha trộn giữa hân hoan và mong đợi lấp đầy lồng ngực cậu, như thể cậu sắp sửa bước vào một cuộc hành trình vô định nào đó.

Ao vừa đứng vừa lạnh chân tháo đôi giày đang mang, cậu nâng một trong số ba chiếc thùng lên mà quên béng cái ba lô vẫn dính lấy vai mình. Trông có vẻ nặng. Nặng so với đôi tay mảnh khảnh của Ao, cậu phải vác theo nó rồi chầm chậm leo lên tầng. Tới cửa phòng, cậu vừa bưng thùng vừa khéo léo dùng vai xoay cán cửa trước khi bước vào. Và với một tiếng thịch, chiếc thùng được đặt xuống, sau đó cái ba lô lăn lóc trên thảm, cậu thở hổn hển nhưng trông hạnh phúc lắm. Bằng cùng một cách đó, cậu tiếp tục bưng cả hai thùng còn lại lên phòng.

Trong phòng mình, Ao nhìn ba chiếc thùng được đặt cạnh nhau bằng một ánh mắt chứa chan mong đợi.

“Được rồi.”

Cùng một lời hăng hái lọt ra khỏi cửa miệng, cậu mở chiếc thùng đầu tiên.

Một hoá đơn gian hàng ghi dòng chữ ‘Bản thảo Cuộc thi Thiên Đường sáng tác light novel không chuyên (Số thứ tự 220~240)’ được dán trên mặt thùng. Ao xé băng keo dán các góc và mở toang nó ra. Bên trong là một chồng bản thảo xếp ngay ngắn trong túi giấy hoặc giấy gói của bưu điện. Tất cả đều đã được mở từ trước.

Dạo gần đây, nhiều nhà xuất bản nhận bản thảo qua thư rồi chỉ gửi các tờ giấy đó sang đây. Thỉnh thoảng, nếu có cuộc thi chỉ nhận bài dự nộp trực tuyến thì bên nhà xuất bản sẽ in chúng ra trước khi chuyển sang cho Ao.

Hồi tháng trước, phía nhà xuất bản đã gửi cho cậu hẳn một chiếc laptop để phục vụ việc đọc bản thảo. Những bản sao của bài dự thi được lưu sẵn bên trong, nhờ đó, nhiều khi chẳng cần ở nhà, cậu vẫn có thể thoải mái làm việc. Sự cải tiến ấy thật thuận tiện, khiến cậu không thể không trầm trồ trước công nghệ hiện đại ngày nay.

Phương pháp đọc được áp dụng khoa học kĩ thuật như thế cũng không hẳn là tệ, nhưng Ao vẫn thích cách đọc truyền thống hơn. Trong mắt cậu, chồng bản thảo với hàng vạn kích cỡ và khổ giấy kia chẳng khác gì những cảm xúc của chính tác giả. Chẳng hạn như một chồng bản thảo dùng giấy khổ B5[4] để tiết kiệm cũng có thể giúp cậu suy luận ra ngay người gửi chúng là một học sinh trung học với số tiền tiêu vặt ít ỏi. Điều này là niềm vui của riêng cậu, Ao nở một nụ cười.

Dĩ nhiên, phông chữ quá nhỏ sẽ rất khó đọc, thậm chí nội dung câu chuyện có là kiệt tác đi nữa. Từ trước đến nay, đây luôn là yếu tố mà các thẩm định viên chú ý đầu tiên, ảnh hưởng lớn đến các bình phẩm của họ. Sẽ thật đáng tiếc nếu điều đó xảy ra, vì vậy bản thảo được in bằng một phông chữ dễ đọc thì tốt hơn nhiều.

Đầu tiên, Ao rút một phong thư cỡ A4[5] có đề tên nhà xuất bản rồi đọc nội dung bức thư ở trong.

‘Kính gửi các thẩm định viên,

Bản thảo tham gia vòng một cuộc thi Thiên Đường sáng tác light novel không chuyên’

Phần còn lại của nội dung thư là danh sách các bản thảo được đề xuất vượt qua vòng một, có đánh số thứ tự rõ ràng, cùng khoảng trắng để viết nhận xét sau thẩm định.

Trong thư còn có cả một nhận xét mẫu, số thứ tự của bản thảo trong thùng và danh sách các thí sinh cùng đề tựa của bài dự.

Nhịp tim cậu tăng dần khi ánh mắt cậu lướt theo dòng danh sách, sự kì vọng trong cậu nhanh chóng lên tới đỉnh điểm của nó.

‘Sau khi qua đời và bđày xuống địa ngục, có đến năm nàng dâu đang đợi tôi’, một tựa đề bình thường nhưng kích thích ham muốn được đọc. ‘Viên ngọc báu ở tận cùng Vũ trụ’, có lẽ là một câu chuyện khoa học viễn tưởng, bầu không khí trong truyện có vẻ hấp dẫn. ‘Cô gái giống cừu (Bờm xờm)’ có lẽ là một câu chuyện rom-com[6] cảm động chăng? Mình muốn đọc nó quá! ‘Câu chuyện về Thiên tài trong căn phòng kín’, một tựa lôi cuốn và khá dễ nhận biết được thể loại của câu chuyện, đây chắc hẳn trinh thám rồi. ‘Chuyển đến Tam Song Giới để có bạn gái thứ ba, tôi cô đơn, nhạy cảm và sỡ hữu siêu năng lực’, nghe cũng thú vị.

Hàng loạt những câu chuyện hư cấu trên khiến Ao cười xoà.

Việc cậu ta đang làm chính là thẩm định những bài nộp được đề cử vượt qua vòng một của cuộc thi tài năng trẻ sáng tác Light Novel.

Có rất nhiều định nghĩa khác nhau cho ‘light novel’, nhưng thông thường mà nói, thuật ngữ này ám chỉ những dòng tiểu thuyết với bìa sách và các hình minh hoạ theo lối vẽ manga, đối tượng nhắm đến là những độc giả tuổi teen. Bắt đầu từ một thập kỷ trước, số lượng bản in light novel bỗng tăng với một tốc độ chóng mặt với hơn một trăm đầu sách mới hàng tháng được đưa ra bán ở các cửa hàng bán lẻ. Chúng phù hợp cho cả đàn ông và phụ nữ với hơn hai mươi nhà xuất bản tập trung chủ yếu cho thị trường tiềm năng này.

Hầu hết các nhà xuất bản đểu có một cuộc thi Tài năng trẻ riêng, và số lượng các bản thảo đem đi nộp cũng tăng lên qua từng năm. Trước đây đã từng có lần số bài dự thi vượt ngưỡng một nghìn bài.

Và dĩ nhiên, những tác giả danh tiếng đảm nhiệm vai trò giám khảo ở vòng cuối của quá trình tuyển lựa không thể đọc tất cả chúng được. Đến hơn 90% số lượng bản thảo đệ trình bị loại sau công đoạn thẩm định, và 10% may mắn qua được sẽ lọt vào vòng hai. Tỉ lệ lên đến 1 phần 10. Tỉ lệ này cũng có thể thay đổi dựa vào đơn vị chủ quản. Nếu cần lượng tác phẩm vào đến vòng hai tăng lên, họ sẽ đưa ra những điều chỉnh nhất định. Cho hai trong số mười tác phẩm lọt vào—hay trong những trường hợp rất hiếm, họ mở cửa cho ba trong số mười tác phẩm có cơ may đoạt giải.

Những bài dự thi vượt qua vòng sơ thảo sẽ được đưa đến tay các nhà thẩm định. Rất nhiều nhà xuất bản thường cho đội ngũ biên tập viên của họ đảm nhiệm phần việc này. Và đến hai vòng cuối cùng của cuộc tuyển lựa, các tác phẩm đoạt giải sẽ được xướng tên.

Ao là người chịu trách nhiệm cho vòng tuyển lựa đầu tiên. Một công việc đứng hạng thấp nhất nhưng phải xử lý khối lượng cao nhất.

Thẩm định viên còn bao gồm cả những tác giả hiện đang làm việc cho nhà xuất bản hoặc những thể loại khác, nhân viên của các ngành liên quan được giới thiệu cũng có mặt ở đây, và hơn cả, là các độc giả chuyên nghiệp.

Chỉ có điều, Ao hoàn toàn không phải tác giả, biên tập viên hay nhân viên các ngành liên quan, cậu chỉ là một thằng học sinh cao trung bình thường mà thôi.

Lần đầu tiên Ao tìm hiểu về công việc thẩm định bản thảo light novel và kiếm được tiền từ nó cũng đã cách đây ba năm rồi – đó là vào kì nghỉ hè năm hai sơ trung của cậu.

Một buổi chiều cuối tháng Tám, cậu đã đến thăm nhà Cậu mình, một căn hộ cao cấp chéo hướng với nhà Ao.

──Cậu Saku, con đọc xong cuốn sách cậu cho mượn rồi nè. Cho con mượn vài cuốn mới đi.

Sakutaro là em út phía nhà ngoại Ao, lúc đấy mới chỉ 29 tuổi. Hồi còn ở trường, anh ta đã từng thành lập một câu lạc bộ chuyên xây dựng visual novel R18[7], điều này đã gây nên những bình luận trái chiều về tư chất của cậu. Sau khi lưu ban liên tục 4 năm, Sakutaro bỏ học đại học và mở công ty riêng, bắt đầu dấn thân vào ngành công nghiệp sản xuất trò chơi một cách nghiêm túc. Dự án đầu tiên đã nhận được khá nhiều nhận định khả quan và được chuyển thể sang anime những hai lần. Từ tiếng vang ấy, anh ta dần dần được coi là thiên tài có đầy đủ nhiệt huyết và đam mê. Nhưng ──tạm thời gác tài năng của Sakutaro sang một bên, Ao luôn nhìn thấy cảnh này mỗi khi mang thức ăn mẹ làm cho cậu mình: hàng đống cốc mì ăn liền trống rỗng, những chai nước uống tăng lực và bánh pút-đing nằm lăn lóc khắp nơi. Những cuốn truyện tranh hay DVD có bìa khiêu gợi chất thành đống bừa bộn trong phòng, và một tên người lớn thảm hại với đầu tóc bù xù đang nằm dài trên sàn, vùi đầu bức tai và lầm bầm gì đó.

“Trời đã sinh ra Saku này sao còn sinh ra cái deadline chết tiệt kia nhỉ. AGGgg, kệ nó đi, mình sẽ xem DVD mới nhất của ‘Cô giáo Thảo’ và chơi tiếp trò ‘Chinh phục! Đàn harem’──”

Mẹ Ao thì luôn than phiền về việc này: “Thằng nhóc đó đã vào đến đại học quốc gia năm tư nhưng lại bỏ, giờ còn tính làm game ‘bị che’ nữa chứ. Nếu có bằng giáo viên cao trung thì nó nên kiếm một nơi làm việc bình thường và trở thành nhà giáo mới đúng.”

“Đừng bao giờ để Ao đụng vào mấy trò chơi của em đấy nhé! Ao, đến nhà cậu phải nhắm mắt lại, đừng nhìn vào mấy thứ gợi dục kia!”

Và mẹ Ao thậm chí đã đưa ra những mệnh lệnh đến độ vô lý như thế.

Ao đến nhà Sakutaro chơi khá thường xuyên hồi còn nhỏ.

Bên cạnh lý do gần nhà thì hẳn là do Sakutaro rất hiểu biết, dễ gần và ra dáng đàn ông nữa, tuy là chỉ như vậy những khi không có deadline mà thôi. Ao thích cậu mình, và quan trọng hơn, là lượng sách khổng lồ ở nhà cậu.

Kể cả những cuốn manga với hình ảnh các cô gái đang làm chuyện ‘ấy ấy’ ở bìa hay một album tuyển tập ảnh nude của những nhân vật nổi tiếng được Sakutaro giới thiệu, Ao đều rất lấy làm thích thú, và thường kết quả là cậu đỏ chín mặt, tim đập nhanh khi lật được vài trang. Nhưng trong số đó, thứ mà Ao quan tâm trên hết, chính là những quyển light novel có in hình các nữ chính dễ thương hay nam chính cực ngầu.

Ao rất thích đọc. Cậu luôn nhai ngấu nghiến cả cuốn sách quốc ngữ hay sách lịch sử dùng cho cả năm học ngay sau khi mua chúng. Tất cả những tác phẩm văn học của thư viện trường, sách khoa học viễn tưởng nước ngoài hay sách trinh thám, cậu cũng đã từng kinh qua. Tất cả chúng đối với cậu thật tuyệt.

Trong lần đầu tiên đọc light ở nhà Sakutaro, cậu đã nhận ra sức hấp dẫn riêng của chúng so với các thể loại sách khác, như thể cậu sinh ra là để đọc chúng vậy. Những nhân vật chính hầu hết đều ở độ tuổi học cao trung, lời thoại được viết y hệt ở cuộc sống hàng ngày, vang vọng trong đầu cậu. Nội dung câu chuyện đều viết về những chủ đề mà Ao thích, có thể nói, cậu luôn cảm thấy chúng được viết ra chỉ dành riêng cho mình.

Ngoài ra bối cảnh của câu chuyện cũng rất rộng. Mọi thứ đều có thể xảy ra trong thế giới của light novel.

Giả dụ, câu chuyện về một cậu học sinh cao trung bình thường được chọn làm anh hùng giải cứu trái đất, chiến đấu chống lại các thế lực hùng mạnh mang siêu năng lực trước khi giành lấy chiến thắng chắng hạn. Hay câu chuyện về những nữ thần xinh đẹp ngày nọ bỗng dưng xuất hiện và muốn làm vợ của một tên nhóc đang học cấp ba. Những câu chuyện như thế là rất hư cấu, song lại dễ dàng bắt gặp ở bất cứ đầu sách light novel nào. Chúng mang đến cho người đọc niềm tin về một thế giới được hư cấu bên trong. Toàn bộ nhân vật tham gia đều sinh động và có cá tính riêng của mỗi người.

── Cậu Saku này, cuốn sách đó hay lắm luôn.

Ao ngồi bên cạnh một núi sách mình vừa đọc xong chất đống ngày càng cao trên sàn nhà, rồi lên tiếng với một cặp mắt lấp la lấp lánh.

──Vậy sao, cuốn đấy là light novel đó.

──Light novel?

──Ừ, ライトノベル[8], viết tắt cho cụm ‘tiểu thuyết mỏng và dễ đọc’.

Sakutaro cười đáp đứa cháu. Cậu bé Ao lúc bấy giờ đang vặn cả người sang phải có lẽ rất vui sướng.

Cậu bé phấn khích lặp lại thuật ngữ mình vừa được học trong đầu, rồi lên tiếng chắc nịch:

──Con thích light novel!

Và nụ cười của Sakutaro mở lớn.

“Vậy sao? Thế thì đọc nữa đi. Con đọc bất kì cuốn sách nào ở nhà cậu cũng được, mượn cũng không thành vấn đề.”

Và rồi ông cậu kia giới thiệu vài loạt truyện khác cho Ao. “Mấy cuốn này đều là siêu phẩm của siêu phẩm đấy. Bộ này thì con bắt đầu đọc từ tập 3 cũng được. Có một biến cố khá bất ngờ ở chương này, cái kết sẽ làm con bật khóc cho mà xem. Cảnh chiến đấu ở cuốn này ly kỳ lắm đó, đọc mà hình ảnh cứ thế hiện ra trong đầu thôi. Nữ chính Kana của bộ này thì thật sự rất dễ thương, đúng là waifu[9] của cậu.” Và vân vân…

Và như thế, cuộc trò chuyện không hồi kết giữa Ao và Sakutaro tiếp diễn. Cứ mỗi khi rảnh rang, Ao đều đến nhà cậu để đọc light novel.

Còn Sakutaro, với tư cách là ông chủ của một công ty trò chơi, chịu trách nhiệm quản lý dự án và viết kịch bản game, nên rất bận rộn và thường hay rơi vào khủng hoảng.

“Mình không muốn viết nữa! Đã năm ngày chưa tắm rồi, dán mắt vào màn hình cả ngày là vô nhân đạo! Ahhhh, mình muốn bỏ việc, muốn sống như một con người!”

Và cảnh tượng Sakutaro vò đầu rồi hò hét như vậy diễn ra khá thường xuyên.

Mỗi khi đối mặt với tình cảnh ấy, Ao sẽ cẩn thận để lại đồ ăn mang theo rồi mượn vài quyển sách trước khi yên lặng chuồn đi. Lần tới, khi quay lại với đống sách đã xử lý xong, Ao luôn gặp cảnh cậu mình nằm ườn trên trường kỷ với giọng phấn khích: “Kịch bản lần này đúng là một kiệt tác! Một chút gợi tình nhưng không quá mức, và vài chỗ có thể khiến người chơi ứa nước mắt. Hửm? Ôi không, mình quả thực là một thiên tài, người chơi chắc chắn sẽ ngấu nghiến game này mất!”

Mùa hè năm hai trung học của Ao.

Ngày hôm đó, Sakutaro đang ở trạng thái điêu tàn với chiếc áo phông nhăn nhúm và đầu tóc bù xù, râu ria đầy mặt. Phải ‘trả hàng’ cho ba người quản lý, anh ta nằm bẹp lên sàn nhà, nhăn nhó:

── Tại sao mọi người lại đổ hết mọi thứ lên mình vậy? Khốn kiếp, cái thằng mình của tuần trước, gì mà ‘cứ để tôi lo!’ chứ, còn bày đặt mặt ngầu nữa. Ahhhh, đúng là không thể mà! Tôi có cả núi việc để làm đây này, làm sao mà kịp được! Gì mà thẩm định bản thảo chứ, vứt hết đi!

── Cậu Saku, con để Chikuzenni[10] và salad bơ trong tủ lạnh nhé. Với lại con sẽ mượn thêm vài quyển sách nữa.

 

Dứt lời, Ao rút vài quyển light novel từ giá sách và chồng lên tay.

──Ao~ không phải năm ngày nữa là phải hoàn thành bài tập hè sao~

Tiếng gọi mang tin không hề vui đến từ sau lưng Ao.

──Con vẫn bận lắm nhỉ~ giờ không phải lúc đọc light novel đâu~

Cậu đây còn bị dí tận đít thì con cũng nên tận hưởng cảm giác đấy đi. Sakutaro vừa nằm dài trên sàn vừa đưa mắt sang Ao, miệng nói lên đúng những gì mình đang suy nghĩ. Nghe thấy, Ao lúi húi lên tiếng.

──Xin lỗi cậu, con chỉ còn một trang Vật Lý nữa thôi.

Câu trả lời của Ao khiến Sakutaro há hốc mồm, nhỏm phắt dậy.

──Cái gì! Bọn nhóc trung học bây giờ không phải làm bài tập hè sao? Bài tập của con chỉ có mỗi một trang thôi à?

── Có nhiều mà cậu. Mười lăm trang Vật Lý, mười lăm Quốc Ngữ, mười lăm Khoa Học Xã Hội, một tập câu hỏi Tiếng Anh, Toán cũng tương tự, bà cô còn khuyến mãi thêm một bài luận văn và một báo cáo cảm thụ sách nữa.

── Con hoàn thành hết tất cả rồi?

── Vâng. Chỉ cần một báo cáo cảm thụ là đủ, nhưng con lỡ làm đến ba cái này.

Thấy mặt cậu mình vặn vẹo trong thất vọng, Ao cảm thấy chút tội lỗi, cậu cúi thấp đầu. Và ngay lúc đó, Sakutaro dập đầu mình ầm ầm xuống sàn.

── Ahh, thằng cháu ruột tôi, học sinh kiểu mẫu luôn hoàn thành bài tập về nhà đây mà, phiền phức quá thể. Khỉ thật, dù ngày nào cũng cùng nhau đọc light novel mà con vẫn có thời gian làm bài tập sao, đồ gian lận kia.

Sakutaro bắt đầu phàn nàn vô cớ, rồi bất ngờ nhảy thót dậy.

── Này, Ao.

Nghe cậu gọi, Ao lúc này tay xách nách mang một chồng light novel cũng đứng dậy theo, đáp lại cái vẻ nghiêm trọng của Sakutaro.

Ông cậu nhìn Ao với cặp mắt nheo lại như đang đánh giá. Sakutaro tiếp đó mím môi như đang suy nghĩ một điều gì…

Thế rồi anh ta hỏi cậu bé bằng một giọng trầm ấm và cái dáng vẻ rất đàn ông:

── Ao, con thích đọc tiểu thuyết chứ?

── Vâng! Thích lắm ạ!

Ao trả lời với một nụ cười theo đúng bản năng.

Vì với cậu, điều này hẳn rất đỗi hiển nhiên.

Sakutaro cười lớn.

── Con biết đánh máy không?

── Có học ở trường rồi ạ.

── Đánh máy mà không nhìn bàn phím ý?

── Vâng, không quá tệ đâu.

── Vậy là quá đủ. Ao, muốn thử việc không? Việc mà kiếm ra tiền bằng cách đọc light novel đấy.

── Hảaaaaa!?

Ao lúc này rất bối rối.

Kiếm tiền bằng cách đọc light novel, có một công việc tuyệt vời đến vậy tồn tại ư?

Ao nhớ lại lời khuyên mà mẹ luôn lặp đi lặp lại, nhắc nhở cậu không được để bị lừa và đi theo con đường tà đạo của cậu Saku.

── Cậu Saku đang lừa con sao?

Nếu đây không phải một trò lừa thì chắc hẳn ông cậu kia đã mất trí vì deadline rồi cũng nên. Sakutaro cười lớn để đáp lại lời Ao.

── Không đâu, con chỉ đang không thể tưởng tượng ra công việc đấy là gì thôi đúng không nào.

Sakutaro đứng dậy, xách một thùng các-tông đựng một thứ gì đó khá nặng trước khi đặt cái thụp trước mặt Ao.

── Mở cái thùng ra nhìn đi.

Với một sự nghi ngờ, Ao mở thùng, và bên trong nó chứa đầy những gói giấy với các dòng chữ đề bên trên:

‘Chuyển tiếp từ: Nhà xuất bản Eidansha

Đến: Cuộc thi sáng tác văn chương trẻ Ánh sao lần thứ 25’

Những câu chữ đi thẳng vào mắt Ao.

Một cuộc thi tài năng trẻ!

Ao biết rằng những nhà xuất bản light novel sẽ có một cuộc thi sáng tác dành cho các tài năng trẻ nộp bản thảo định kì hằng năm. Ở cuối mỗi cuốn sách đều có in các bước nộp bài dự thi, ở bìa vài tựa cũng có ghi ‘Đoạt giải’ bên trên. Và mỗi khi đọc những đầu sách đoạt giải ấy, cậu luôn cảm nhận được những ý tưởng tinh tế và câu từ sinh động của tác giả.

Và lúc này đây, bản thảo của những câu chuyện ấy đang ở ngay trước mắt cậu!

Chỉ cần nghĩ tới chuyện bản thảo thắng giải có thể nằm bên trong, Ao đã nóng rang người, nhịp tim tăng lên dồn dã.

── Đọc bản thảo, đánh giá xem chất lượng của chúng có đủ để bước tiếp vào vòng tuyển lựa tiếp theo hay không, đây là công việc là người ta gọi là ‘thẩm định’ đấy. Nhờ việc này mà cậu có thể nắm bắt được thể loại ưa thích của giới trẻ hiện giờ, từ đó có thể ‘đối phó’ với mớ công việc hỗn độn bên mảng trò chơi, một mũi tên trúng hai đích. Thế nên cậu đã bảo một tên biên tập mình quen rằng: “Nếu phía anh không đủ thẩm định viên thì cứ để tôi, số lượng nhiều cũng không thành vấn đề, tôi sẽ hoàn thành trước hạn.” Và may mắn là cậu đã được nhận công việc đó, nhưng bây giờ thì deadline của mảng game sát quá nên cậu cũng chẳng còn tinh thần nào mà đọc chúng nữa đây.

Sakutaro nói, mắt nhìn chòng chọc vào Ao, đoạn vỗ hai tay lại với nhau tạo thành tư thế cầu xin.

── Ao, con đọc chúng giúp cậu nhé, 100% lương.

Thấy cậu mình cúi đầu, Ao cuối cùng cũng nhận thức được tình hình, hoang mang lên tiếng:

── Hả, nhưng con chỉ mới học trung học thôi, sao mà làm công việc của cậu được? Bên nhà xuất bản sẽ nổi khùng lên mất!

── Không tiết lộ thì sẽ ổn cả thôi. Và cậu chỉ nhờ vì đó là con thôi đấy. Số sách dự trữ của cậu cũng bị con xử sạch rồi còn gì, và cả trình độ cảm thụ của con cũng vượt xa cậu. Ấn tượng lắm, nên cậu nghĩ Ao chắc chắn sẽ làm được việc thôi. À, con sẽ cần điền nhận xét vào phiếu sau khi thẩm định bản thảo xong, nhưng chỉ có những tác phẩm đượt lọt vào vòng sau thì mới nhận được thu phản hồi từ biên tập viên thôi, nên những gì con viết sẽ không bị công khai đến thí sinh đâu. Chúng chỉ được lưu hành trong nội bộ, nên cứ thoải mái viết những gì con nghĩ nhé, cậu cũng sẽ đọc lại một lượt trước khi gửi lại cho nhà xuất bản mà.

── Phiếu nhận xét?

── Nhìn này, đây là một phiếu nhận xét. Chỉ có khung đánh giá tổng quan là cần điền vào thôi, phần dễ nhất rồi đấy. Ở vài nhà xuất bản khác, còn có cả quy định sử dụng số chữ cho khung nhận xét nữa kìa, loại này thì cũng khá phổ biến.

Vừa nói, Sakutaro vừa cho Ao xem một phiếu nhận xét, được chia tỉ mỉ thành các phần cho điểm từ A đến C bao gồm cốt truyện, bối cảnh, nhân vật, văn phong, tính sáng tạo và tiềm năng thương mại. Ở cuối bao giờ cũng có một khung ‘đánh giá tổng quan’ yêu cầu điền các nhận xét tổng thể. Ở trên cùng sẽ là ô chấm điểm ‘toàn bộ’, bản thảo sẽ được cho điểm từ A đến B+ để có thể bước vào vòng tiếp theo của kì tuyển lựa.

Tiêu chuẩn chấm điểm đã được lên danh sách chi tiết trong mẫu cho trước. Những tác phẩm có tiềm lực thương mại lớn khi xuất bản sẽ được điểm A, A- và B+ dành cho các bài có vài lỗi nhỏ, nhưng vẫn được coi là tác phẩm tiềm năng.

Bài dự thi của Cuộc thi tài năng trẻ trông thật tuyệt, mình muốn đọc chúng quá. Nhưng để một thằng nhóc trung học như mình nhận việc này, cậu Saku vẫn thấy ổn sao? Điền phiếu nhận xét đâu có giống với báo cáo cảm thụ. Sẽ là bất nhã nếu bản thảo do một người đã cố gắng hết mình viết ra lại bị đọc bởi một thằng nhóc như mình. Rất có khả năng những tuyệt tác sẽ nằm trong số này, nhưng lại bị loại chỉ vì trình độ nghèo nàn của mình mất.

Và rồi Ao từ chối luôn cậu mình, lập tức Sakutaro lên tiếng:

── Cậu hiểu rồi, thế thì giúp cậu phân loại chúng ra đi: Những bài dự thi chắc chắn không đủ khả năng lọt vào vòng trong, và ngược lại! Vậy là quá đủ rồi! Những bài dự thi Ao không đánh giá được thì sẽ do cậu đánh giá.

Bị lời nhờ vả có phần liều mạng ấy của Sakutaro, Ao cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, cậu bắt đầu lướt mắt qua các bản thảo.

Thật sự mà nói, dù không thể phủ nhận cảm giác bứt rứt và tội lỗi, Ao vẫn luôn có một ham muốn mạnh mẽ hướng về cái thùng chất đầy bản thảo kia.

Và một khi đã bị cuốn vào những trang giấy, cậu hoàn toàn quên bẵng đi các khái niệm thời gian.

So với các tác phẩm được xuất bản, những bài dự thi ở đây có một sự khác biệt rất lớn.

Nhiều câu văn tối nghĩa, cách phát triển gượng gạo, nhân vật với các tính cách không nhất quán hay những lời thoại không phù hợp và cần thiết.

Nhưng việc này quả thực thú vị.

Cậu có thể cảm thấy sự mộc mạc trong từng câu từ được sử dụng vụng về. Những câu chuyện rối rắm lại tạo nên sự tươi mới. Tính cách trái ngược trong cùng một nhân vật luôn làm cậu bật cười thành tiếng. Những khúc giao tiếp hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với cốt truyện y hệt những lời phàn nàn của một cậu bạn thân, chúng mang lại cho Ao một luồng hơi ấm vô hình.

Các bản thảo ở đây thật thú vị.

Cậu chưa từng đọc một cuốn tiểu thuyết chưa hoàn chỉnh và còn lộn xộn đến mức phải vặn vẹo như vậy! Những câu chuyện đều mang khuyết điểm, sắp xếp lộn xộn, chứa đựng sự ương ngạnh của người viết và cả những lỗ hổng cốt truyện như thể bị ảnh hưởng bởi một tác phẩm danh tiếng nào đó, thật sự không thể lọt vào vòng trong được. Nhưng bên trong chúng lại chứa đựng những cảm xúc cháy bỏng đến độ khó mà diễn tả bằng lời. Cậu chưa từng được nghe những câu chuyện nào như thế cả!

Đầy lỗi, nhưng lại quá thú vị.

Ao sử dụng chiếc laptop để điền vào khung nhận xét: Cốt truyện C, Xây dựng nhân vật B, Văn phong C, Tính sáng tạo C, Tiềm năng thương mại B, Tổng quát C+. Mức nằm giữa C – các vấn đề rõ ràng và B – dựa theo các tiêu chí có sẵn.

Cơ sở cho việc chấm điểm nếu một tác phẩm không thể lọt vào vòng trong là rất rõ ràng. Và bản thảo này thì không đáp ứng được những yêu cầu cần thiết. Nói trắng ra, đây vẫn chưa phải một tác phẩm hoàn chỉnh. Liệu còn cơ hội cho nó ở tương lai? Câu hỏi này thật khó trả lời. Nhưng bây giờ không phải là thời gian để nhập nhằng với nó. Câu chuyện này chỉ đơn giản quá thiếu những điều chỉnh cần thiết cho bối cảnh, cốt truyện phát triển theo hướng lộn xộn, chỉ là một câu chuyện cũ được thêm thắt vài phần mà thôi.

Nhưng tại sao nó lại thú vị đến thế?

Mình vừa gặp một nhân vật giống hệt thế này! Nữ chính với mái tóc hai bím màu vàng và cặp mắt giống mèo. Cách cô ta bắt chéo tay cũng giống hệt nữ chính mình vừa đọc trước đó! Ấy nhưng khi đọc bài dự thi này, không phải kiểu ‘Lại nữa sao!?’, mà là ‘Cô ấy lại xuất hiện à!’.

Việc đọc những tác phẩm chưa hoàn thiện ấy mang lại quá nhiều vui vẻ.

Tiếp theo mình nên đọc gì đây? Sau đó? Rồi cả sau đó nữa?

Ao không thể ngừng lại được, cậu lấy từng tập bản thảo ra đọc ngấu nghiến.

Ngồi bệt trên sàn nhà đầy những vỏ chai tăng lực, cậu đặt một chồng giấy có kẹp lớn ở bên. Những suy nghĩ lo lắng kiểu: Chữ khó đọc quá, mình sẽ mở hết cỡ mà không cần gỡ kẹp ra. Nghĩ rồi cậu cũng tiếp tục đọc.

Đến tập bản thảo thứ mười lăm, Ao đối mặt với một bất ngờ khác hẳn các lần trước.

Người này tuyệt quá!

Mắt cậu mở lớn ngay từ những dòng đầu tiên. Nếu nãy giờ là những bản nhạc vụng về của các em tiểu học và dễ dàng đưa ra các nhận xét thì lần này hẳn là một màn biểu diễn chuyên nghiệp, một khúc nhạc du dương với phong thái điềm tĩnh của người biễu diễn.

Lối viết rõ ràng, lựa chọn từ ngữ hợp lý, luôn nhanh chóng để lại những ấn tượng trong suy nghĩ người đọc. Woahhh, mình thích nhịp điệu của truyện này. Nhân vật không có cá tính quá mạnh mẽ hay khác lạ, nhưng nữ chính ở đây quả thực dễ thương, và thẳng thắn nữa.

Cậu bị ấn tượng mạnh cho đến những trang cuối cùng, lầm bầm với bản thân như thế trước khi đánh một điểm A tổng quát mà không do dự gì.

Ah, một câu chuyện tuyệt vời!

“Mình thật sự muốn các giám khảo ở vòng trong đọc được bài này. Không, muốn thêm nhiều người nữa đọc nó! Tuy không hoàn hảo, câu chuyện cũng có một chút chút khó khăn để bắt kịp, nhưng những lỗi như thế không thể sửa trong một sớm một chiều được. So với ưu điểm của mình thì các lỗ hổng của câu chuyện chẳng là gì cả.” Ao điền nhận xét. Câu chuyện mang lại cảm giác phấn chấn cho cậu, và Ao cũng không ngần ngại gì cho nó điểm A cả. Cuối cùng cậu mới nhận ra.

Bên ngoài, trời đã tối hẳn.

Ao đến nhà Sakutaro chỉ hồi đầu giờ chiều, và chiếc đồng hồ treo tường lúc này đang hiển thị 10 giờ tối!

Cậu đã đọc liên tục mười tiếng đồng hồ!

Chân cậu nhóc tê cứng, bụng réo inh lên trong khi đôi mắt thì lờ đờ. Kể cả vậy, cảm giác phấn khích vẫn không phai nhạt. Mãi đến khi Sakutaro lên tiếng: “Cậu sẽ gọi cho mẹ con, bảo chị ấy con ở qua đêm nhé.” thì Ao mới tỏ ra thư giãn.

── Cảm… Cảm ơn cậu.

Ao trả lời.

Trông đứa cháu mừng đến mức tiếp tục ngấu nghiến một chồng bản thảo khác, Sakutaro cũng không muốn làm phiền. Anh ta chỉ hỏi xem cậu nhóc có cần nghỉ hay ăn gì không, rồi cũng mang vài đĩa Chikuzanni và sa-lát bơ ra, đặt cùng với một bát nước miso và bít tết.

Trong khi Ao nhai thức ăn, Sakutaro lén nhìn sang màn hình laptop để xem các nhận xét được viết bên trong. Thấy cậu mình căng mặt mím môi, mắt mở bừng khi đọc chúng, Ao không khỏi lo lắng, sợ rằng những lời bình phẩm của một thằng nhóc sơ trung ấy chẳng hề có chất lượng tẹo nào. Mà, có thể đó chỉ là nỗi lo của cậu bé mà thôi.

Sakutaro thở dài.

── Chán quá…

Những âm tiết phát ra rầu rĩ từ Sakutaro khiến Ao như muốn đứng tim. Quả nhiên mình không thể mà! Cậu vội vàng: “Con xin lỗi, cậu Saku.”

Nhưng rồi──

── Khỉ thật, đây mới là tuổi trẻ sao? Ah! Cậu muốn về lại thời trung học của mình quá!

Sau khi ngẩng đầu lên trần nhà hét lớn như vậy, anh vỗ đầu Ao.

── Thay vì để thằng già uể oải như cậu đọc bản thảo, việc này có vẻ hợp với con hơn nhiều. Cứ tiếp tục như thế này nhé, cậu giao phần còn lại cho con cả đấy. Cả thảy là 30 quyển, hạn chót là 5 ngày nữa. Trừ hao cả thời gian chuyển bưu phẩm thì chỉ còn 4 ngày nữa thôi, còn 25 cuốn nữa đấy.

Sakutaro nói đầy khí thế trong khi dịu dàng nhìn xuống Ao.

Suốt thời gian đó, trong số 3 bài dự thi được Ao thông qua, chỉ có một bài dừng bước tại vòng ba kì tuyển chọn, hai bài kia, một thì đoạt giải khuyến khích và một thắng giải. Hai giải thưởng trong số 30/600 bản thảo được gửi tới là một hiện tượng rất hiếm, có lẽ là may mắn của một tập sự như cậu cũng nên.

Những nhận xét của Ao đều được các biên tập viên khảo sát và đánh giá là ‘rất chi tiết, dễ hiểu và có giá trị cao với người dự thi’.

── Sau khi nhìn qua khung nhận xét, họ còn bảo cậu: Saku-san, anh tốt thật đấy. Khốn kiếp.

Sakutaro giải thích.

Sau sự kiện trên, Sakutaro giao toàn bộ công việc sàng lọc bản thảo của mình cho Ao. Anh ta còn thú thật mọi việc với vài gã biên tập mình quen ở chỗ làm cùng công ty nữa. Ban đầu, những lời bình phẩm của Ao chỉ được lưu hành trong nội bộ, nhưng rồi không lâu sau, cậu còn được yêu cầu phải viết những nhận xét gửi cho người dự thi.

── Ban biên tập đánh giá cao nhận xét của con lắm đấy. Họ còn bảo rằng chúng khá thực tế và đáng để rút kinh nghiệm nữa.

Nghe cậu mình nói, Ao vui lắm, nhưng còn những người dự thi thì nghĩ gì khi nhận được bảng bình phẩm ấy? Không có cách gì để hỏi trực tiếp bọn họ, lo lắng trong cậu vẫn chưa nguôi.

Lúc đầu, Sakutaro còn duyệt qua các bản bình phẩm trước khi nộp, nhưng dần dần, việc đó cũng trở nên không còn cần thiết nữa.

Khối lượng bản thảo cần được duyệt cũng tăng lên theo thời gian, trung bình mỗi tháng Ao phải đọc 30 – 50 cuốn sách. Trong những kì nghỉ dài như nghỉ hè, số lượng ấy có khi còn đạt ngưỡng 100 tác phẩm.

Mọi khi bản thảo được gửi trực tiếp đến nhà Sakutaro, nhưng rồi lần nào Ao cũng bị chúng cuốn hút mất cả ngày trời ở lì nhà cậu mình nên rất thường về muộn, có khi ở lại qua đêm. Điều này làm mẹ cậu lo lắm, một ngày nọ, bà xông thẳng đến nhà thằng em trai để hỏi xem Ao có đang bị dẫn vào con đường tà đạo nào đó không.

Hai người kia hết cách, đành thành thật khai nhận và được mẫu thân đại nhân phán quyết như này đây: “Hừmm… Nếu không để thằng nhóc động tới mấy eroge của cậu thì được… Nhưng con đấy nhé, lo mà làm đầy đủ bài tập cho mẹ!”

Và từ đó trở đi, bản thảo được gửi thẳng về nhà Ao.

Và đó cũng chính là lý do cái thùng các-tông đầy bản thảo kia đang yên vị trong phòng cậu, từng tác phẩm một đang được ngấu nghiến hết mức có thể.

Vì cũng đã có sẵn kế hoạch vui vẻ đọc truyện trong tuần lễ vàng này nên Ao nhận xử hẳn 50 bản. Hai thùng đầu tiên có lẽ chỉ chứa 20 bài dự thi, trong khi thùng cuối cùng có lẽ chỉ 10 bài.

Số lượng bài dự thi được đặt trong thùng cũng tuỳ thuộc vào phía nhà xuất bản. Một vài thùng thì chỉ chứa vừa vặn 10 tập bản thảo, trong khi vài thùng khác thì lại bị nhét hết mức có thể và gần như bung ra. Nếu họ dùng loại thùng nhỏ hơn có lẽ căn phòng của cậu lúc này ngập tràn bìa các-tông mất. Đối với những thùng giấy nhét đến tận miệng, Ao buộc phải bỏ vài tập bản thảo ra ngoài mới có thể khiêng nó lên tầng hai, việc này gây tốn một lượng không ít thời gian. Mà, dùng loại thùng gì đi nữa thì đều có hai mặt lợi – hại của nó.

Nhưng cái cảm giác run run thổn thức khi mở chúng ra sau ba năm vẫn không hề phai nhạt. Tờ danh sách các bản thảo đập vào mắt khiến tiếng trống ngực Ao thình thịch lên.

Cậu mang ra một tập A4 từ phong thư đã mở sẵn.

Cuộc thi lần này không có quy định giới hạn về định dạng bài dự thi, các tác phẩm thông thường được viết trên giấy kẻ ô 20×20. Trong những trường hợp như vậy, những khoảng hai bên lề đều được chừa khá nhiều và khoảng cách giữ chữ cái với nhau cũng được đáp ứng một cách thích hợp, rất dễ đọc. Nhưng vẫn có một vài thí sinh sử dụng quá nhiều giấy A4 khiến khoảng chữ quá rộng. Còn loại giấy khó đọc nhất hẳn là loại giấy trắng được in các khung bản thảo lên. Khoảng chữ ở những tác phẩm như vậy là quá lớn và gây khó khăn cho độc giả.[11]

Giả dụ như.

“Harumare là một mĩ nhân.”

Nếu chỉnh khoảng chữ như vậy thì đọc sẽ rất mượt, nhưng──

“Harumare     là     một     mĩ     nhân.”

Khoảng chữ quá lớn khiến ý nghĩa của chúng tách rời với câu văn, rất khó để ghi nhớ trong đầu.

Sẽ thật đáng tiếc nếu bản thảo đáng lý dễ đọc thì lại thành ra khó đọc chỉ vì vấn đề ở cách trình bày như vậy.

Gần đây xuất hiện ngày càng nhiều cuộc thi khuyến khích thí sinh dự thi bằng cách nộp bản thảo trực tuyến, và công việc đầu tiên của ban biên tập sẽ là in chúng ra theo những khuông định dạng nhất định. Vậy nhưng bài thi đầu tiên được Ao mang ra lại có khoảng chữ quá rộng, lâu lắm rồi cậu mới gặp lại hiện tượng này.

Ahh, thật đáng tiếc.

Cậu vẫn suy nghĩ như mình vẫn thường làm trước khi liếc qua thông tin thí sinh. Trang sau bìa bao gồm các thông tin như bút danh, tên thật, địa chỉ, số điện thoại, thư điện tử, tuổi, nghề nghiệp và kinh nghiệm dự thi. Nhà xuất bản thường không yêu cầu thông tin đầy đủ đến vậy. Chuyện này sẽ động chạm đến các thông tin cá nhân, cũng như họ muốn các thẩm định viên đọc bản thảo mà không có các định kiến về người viết.

Quả thực, nếu một thí sinh được thông báo rằng bản thảo của mình bị loại từ vòng thẩm định đến 20 lần thì phải chắc chắn nhóm thẩm định không cho rằng tác giả không đủ sức. Mặt khác, nếu bài dự thi của họ lọt đến vòng chung khảo thì hẳn chúng mang theo một lượng không nhỏ kì vọng của các nhà thẩm định. Nếu tác phẩm bị đánh giá là bình thường thì sẽ là một băn khoăn lớn cho người thẩm định như Ao khi tưởng tượng rằng sẽ có một đồng nghiệp khác sẽ thông qua bài thi ấy. Do đó, mỗi bản thảo đều được các thẩm định gia đọc đi đọc lại 3 lần mới chắc chắn.

Vì vậy, nếu phần thông tin về kinh nghiệm dự thi được điền đầy đủ sẽ gây khó khăn cho người thẩm định khi làm việc với tác phẩm của thí sinh, đây cũng là việc Ao lo ngại nhất.

Tuy nhiên, thói quen đọc thông tin này lại giúp cậu hiểu thêm về người viết và giúp cậu dễ dàng liên hệ với tác phẩm hơn, Ao thích cảm giác ấy.

Câu chuyện này được viết bởi một thí sinh làm nghề tự do tuổi đời 27. Đã tham dự cuộc thi được 5 năm, hai năm trước đã vượt qua vòng sơ thảo và thậm chí đã lọt đến vòng 3 vào năm ngoái. Chăm chỉ xứng đáng nhận được thành quả.

Cảm giác như vậy đấy.

Người này là một kĩ thuật viên mảng X-ray, làm việc ở bệnh viện, hèn gì miêu tả về bệnh viện của người này khá chi tiết.

Vài liên hệ khá rõ ràng như vậy.

Oaa, ông cụ 73 tuổi này! Lớn tuổi hơn cả ông nội! Woa, là bản thảo viết tay, chữ viết tuyệt quá!

Và những đánh giá bề ngoài như vậy.

Hừmm, địa chỉ là… nhà tù ư!

Và một vài thông tin khiến cậu sốc.

Nghề nghiệp, là chiến binh!? Hả? Công việc quái quỷ gì vậy?

Ao tự lẩm bẩm một cách phấn khích. Đến khi cậu thấy họ tên của một người trong số đó thì,

AhH! Đây là lần thứ 6 mình thấy bài dự thi của người này. Không phải tác phẩm cũ được nộp đến các cuộc thi Tài năng trẻ khác mà là một tác phẩm mới ư?!

Những phấn khích liên tục xuất hiện như thế.

Bản thảo đang nằm trong tay cậu lúc này được viết bởi một cậu sinh viên 20 tuổi, lần đầu tiên dự thi. Có lẽ đó cũng là lý do bản thảo của anh ta được trình bày khá khó đọc.

Sau khi lướt qua bảng tóm tắt và nắm được bối cảnh, Ao bắt đầu đi vào nội dung.

Văn phong khá chắc, có lẽ anh ta từng đọc rất nhiều tác phẩm văn học trước đó. Trái lại, xây dưng nhân vật có hơi bảo thủ. Một lượng lớn nhân vật xuất hiện ngay từ đầu truyện mà không được miêu tả sâu về tính cách, câu chuyện được phát triển thiếu chiều sâu làm khó mà biết ai đang có lời thoại.

Ehh, đây là Morita nói nhỉ? Nhưng ở đó có cả Kondo, còn đây… là Nikaidou đúng không ta… Nhưng Nikaidou luôn xưng hô là ‘tui’ chứ không phải ‘tôi’ mà? Vậy chắc đây là của Kondo rồi?

Và những suy luận kiểu vậy cũng là nguồn vui của Ao.

Câu truyện hình như được viết ra mà không lên kế hoạch dàn bài từ trước. Nửa sau có vẻ trơn tru và hấp dẫn hơn nhiều. Phát triển chuyện còn khá vội, có lẽ những chi tiết thêm thắt này chỉ được tác giả thêm vào trong lúc viết. Oahh, gì thế nhỉ? Phần này hoàn toàn chẳng ăn nhập gì tới phần trước, bất ngờ và thú vị thật đấy.

Cảm giác phấn khích khi đọc những câu chuyện có nhiều lỗ hổng chưa hoàn thiện như vậy luôn làm Ao phấn khích và sưởi ấm trái tim cậu. Điều ấy không đổi kể từ lần đầu nhận việc 3 năm trước.

Công việc thẩm định này đối với Ao không khác gì điều tuyệt vời nhất trên thế giới này.

Vậy ra vẫn có một công việc có thể kiếm tiền chỉ bằng cách đọc sách ư? Đối tác mà Ao đang làm việc bây giờ có cơ chế tính lương trên số trang bản thảo. 300 trang bản thảo và điền đầy đủ các khung nhận xét, cậu sẽ được 3000 yên, vài nhà xuất bản khác còn đưa ra mức lương hào phóng lên đến 4000.

Nếu trong vòng một tháng cậu đọc được 30 đầu sách thì thu thập sau thuế của cậu sẽ là 80,000 yên. So với học sinh trung học thì đây là một món tiền khổng lồ mà cậu có thể kiếm được bằng cách tận dụng thời gian rảnh của mình.

Đọc như thể mình đang chuyện trò cùng các tác phẩm chưa hoàn thiện quả nhiên thú vị. Cậu sẽ có cơ hội bắt gặp những bản thảo của các tài năng xuất chúng ở tương lai, đôi khi điều đó được cảm nhận ngay từ những dòng đầu tiên. Nếu vậy, Ao sẽ đứng phắt dậy, tim đập thình thịch lộ rõ ra ngoài.

Những câu từ lấp lánh, những nhân vật toả sáng và cốt truyện tuyệt vời sẽ chiếm lấy đầu óc cậu, làm cậu cứ im lặng đọc chúng mà thôi. Những tiếng thở sâu phát ra khi tác phẩm đầy kì vọng ấy tràn vào người cậu.

“Uwahh, tác phẩm này thật xuất sắc.”

Ao lẩm bẩm.

“Bài dự thi này chắc chắn sẽ có giải, không biết tranh minh hoạ của nó sẽ như thế nào nhỉ, và sản phẩm cuối cùng sẽ trông ra sao đây?”

Chỉ mới nghĩ đến thôi đã khiến cậu hồ hởi như vậy.

Hơn ba năm đã trôi qua, số lượng bản thảo được Ao chọn vào vòng trong và thắng giải đã lên đến con số 20. Tuy không có ‘kì tích hai giải một lần’ nhưng có năm mà 10 thí sinh được cậu chọn đã đồng loạt thắng giải.

Theo Sakutaro thì thẩm định gia trong nghề hơn mười năm nhưng vẫn không chọn được tác phẩm nào đoạt giải cũng không phải là hiếm. Nhưng với tỉ lệ cao ăn giải cao như của Ao thì còn hiếm hơn nhiều.

“Các biên tập viên hồi ấy còn đánh giá bài thi có điểm A của cháu sẽ có khả năng thắng giải nữa mà.” ── Sakutaro còn đề cập thêm như vậy.

Còn về phần Ao, những bản thảo có tiềm năng đoạt giải sẽ chắc chắn được thông qua vòng trong kì tuyển lựa. Cậu chẳng bao giờ đi trái với phương châm ấy, chỉ đơn thuần lựa chọn ra những tác phẩm mà mình muốn chúng được xuất bản cho mọi người cùng đọc. Có thể nói, công việc này sinh ra là để dành cho cậu vậy.

Không những vậy, Ao còn cảm thấy rất may mắn khi được đảm nhiệm công việc ấy, chứ chẳng coi nó như một thứ để khoe khoang. Và như vậy, bản thảo được cậu lựa chọn cho vòng hai đã lọt tới vòng ba, rồi trở thành tác phẩm đoạt giải của năm, được ấn bản thành sách và xuất hiện đầy rẫy ở các cửa hàng bán lẻ.

Đợi chờ kết quả này cũng là một quá trình lo lắng không yên của cậu. Sau khi xác nhận chắc chắn kết quả trên qua điện thoại di động, cậu mới thở phào rồi hét lên “Thật tuyêt!”, miệng cười tươi hạnh phúc.

Nhìn thấy tên giải thưởng được gắn trang trí vào kệ đựng sách, cậu không thể ngừng mỉm miệng được.

“Ao, cậu đang cười gì vậy?”

Và những tình huống dở cười ấy cứ được bạn cậu gợi ra.

Và dĩ nhiên, tác phẩm đoạt giải mà cậu từng chịu trách nhiệm ấy chễm chệ một vị trí trên giá sách của cậu. Có đến 20 tác phẩm chiếm vị trí đặc biệt như vậy, dù chưa từng gặp mặt tác giả nhưng Ao vẫn luôn dốc lòng ủng hộ họ. Mình là người đầu tiên được đọc bản thảo họ gửi đến! Bí mật ấy luôn là điều tự hào trong lòng Ao.

Sau khi đọc xong tác phẩm được viết bởi anh chàng sinh viên lần đầu tham dự kia, Ao liền tiến hành chấm điểm ở mỗi khung nhận xét, điểm toàn bộ cậu cho là B-.

“Lần này tuy không đạt nhưng người này rất có tiềm năng, hi vọng anh ấy vẫn tiếp tục viết.”

Với những suy nghĩ như vậy, Ao hoàn thành bảng nhận xét và lồng lại bản thảo vào phong thư. Tiếp đó cậu với tay tới tập bì tiếp theo và lôi bản thảo từ trong đó ra.

Là một tác phẩm có tựa đề ‘Một mình đến dị giới, trở thành anh hùng, quỷ vương và chúa tể của thiên đường harem’.

“Thẳng thắng quá! Nghe có vẻ hay đây!”

Ao lật nhẹ trang bìa với một nụ cười trên môi và đọc thử các thông tin về tác giả.

Bút danh: Sameyoroi

Tên thật là──

“Hả?”

Mắt cậu dán cứng vào nơi đề tên của cô gái ấy.

Tên thật: Hyonomiya Hiyuki[12]

 

Chữ ‘Tuyết’ cả trong tên và họ gợi nên cho người ta một cơn gió lạnh buốt giá, Ao chắc chắn không thể quên được cái tên lạnh lẽo này.

Chẳng nhẽ…

Cố gắng giữ nhịp thở của bản thân, cậu đưa mắt đọc mục độ tuổi và nghề nghiệp.

Mười sáu tuổi, đang học tại trường cao trung Kanotori.

“!”

Trong một lúc, cậu quên cả thở, tiếng trống ngực vang lên dồn dập.

“Đó là Hyonomiya Hiyuki!”

Và người đang hiện lên trong đầu cậu chính là cô gái được biết đến với cái tên ‘Quý cô băng giá’.

 

Một tuần sau đó, một ngày say khi tuần lễ vàng kết thúc.

Lúc này Ao đang tán gẫu với một nhóm con trai trong lớp.

“Buỗi biểu diễn hôm đó tuyệt lắm!”

“Suối nước nóng cũng không tồi tí nào, mụn miết gì cũng lặn hết, da tớ giờ mịn ghê luôn. Có quà lưu niệm cho mấy cậu nè, bánh suối nước nóng đấy.”

“…Tớ thì ngày nào cũng phải đi với bạn gái, chán bỏ xừ.”

“Gì chứ! Ông cố tình phải không? Thấy tui vừa bị Soejima-chan đá hồi cắm trại nên ông mới nói vậy chứ gì!”

“Này, bình tĩnh lại đi ba. Ơ kìa, cậu nhìn gì đó, Ao?”

Ao, lúc này đang nhìn về một nơi rất xa chỗ ngồi cạnh cửa sổ của mình, bỗng giật nảy mình.

“Hửm, ahh, hôm nay trời đẹp quá nhỉ.”

Cậu bối rối nở nụ cười gượng.

Thật ra, cậu đang nghĩ về Hyonomiya Hiyuki. Bây giờ Hiyuki vẫn chưa tới trường, chiếc bàn thứ 3 cạnh cửa sổ trước mặt cậu vẫn còn để trống.

“Ao, cậu ở nhà cả tuần sao?”

“Ah, ừm, cũng vui mà.”

“Thật hả? Nè, bánh suối nước nóng.”

“Tớ có mua ít sô-cô-la ở quầy lưu niệm gần bãi cắm trại. Đây, cậu ăn đi cho tớ vui.”

“Cảm ơn cậu.”

“…Muốn xem ảnh bạn gái tui không?”

“Thôi dẹp!”

Cả lớp huyên náo với tiếng bàn tán xôn xao khi hầu như cả buổi sáng đều là tiết tự học. Bỗng trong lúc ấy, một cô gái với vẻ lạnh lẽo toát ra bước vào lớp.

Là Hyonomiya Miyuki! Mái tóc hơi ngả vàng khác với hầu hết những người Nhật bình thường trải dài sau tấm lưng mảnh khảnh và bộ ngực khiêm tốn kia. Cô cao, dáng lưng giữ thẳng, tạo ra một tư thế vô cùng nổi trội với chiều cao vượt xa hầu hết các bạn gái trong lớp. Màu da cô nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt, có lẽ là từ dòng máu cô mang trong mình. Bên dưới cặp lông mi dài là đôi mắt sáng lấp lánh đôi lúc toả ra màu của tuyết. Một nốt ruồi nhỏ bên cạnh môi cô càng gợi thêm nét quyến rũ, có thể làm siêu lòng bất cứ thằng con trai nào.

Cô thực sự là một mĩ nhân băng giá rất hợp với cái tên Hyonomiya Hiyuki. Dần dà, mọi người đặt luôn cho cô biệt danh ‘Quý cô băng giá’.

Năm ngoái Ao và Hiyuki khác lớp nhau, nhưng danh tiếng và vài thứ liên quan đến cô nàng cũng đã ít nhiều lan tới tai cậu.

Cậu từng nghe rằng cô sinh ra trong một gia đình khá giả và sống ở một căn hộ kiểu Nhật gần trường.

Cô sống cùng người bà suốt ngày mặc kimono và luôn rầy la cô phải ưỡn thẳng lưng mình. Tuy có vẻ đẹp thanh nhã nhưng trông cô hơi đáng sợ và có một chút khó gần, đó chính là Hiyuki mà cậu mường tượng.

Hiyuki là một con người cô độc, dù cho có ai đó đến bắt chuyện với mình đi nữa, cô nàng cũng chỉ đáp lại bằng một vẻ mặt lạnh lùng như thể phớt lờ mọi sự hiện diện xung quanh. Cả khi đáp lại thì cũng chỉ là những âm vang buốt giá. Đó là lý do chính mà chẳng ai dám nói chuyện với cô.

Nhưng dù vậy, cô vẫn không bị bạn bè tẩy chay mà được tôn kính với cái tên ‘Quý cô băng quá’ và trở thành mục tiêu ganh ghét của những kẻ khác. Ở gần cô quả là một việc đáng sợ, nhưng nếu nhìn từ xa, cô mang một vẻ đẹp trưởng thành và mê đắm.

Từ khi lên năm hai và được học cùng lớp với cô, Ao cũng nghĩ rằng: Hyonomiya Hiyuki thật đẹp. Và cũng như những người khác, cậu thấy nốt ruồi chấm phá bên môi cô thật gợi cảm.

“Hyonomiya hôm nay vẫn thật gợi cảm nhỉ.”

“Đôi mắt lạnh giá ấy, cô ấy là Nữ Hoàng-sama trong truyện cổ tích chăng?”

“Ahh, nếu bị cặp mắt ấy nhìn vào chắc tớ lạnh hết sống lưng quá.”

“Cậu bị M à? Có bị cặp mắt ấy liếc đi nữa thì tớ cũng chả có như cậu đâu. Đến thua cậu luôn.”

“…Hyonomiya sẽ không phiền đến mấy cậu đâu, yên tâm đi.”

“Đồ raijuu phiền phức kia im đê!”

Hiyuki có vẻ không tỏ ra bối rối với những lời dèm pha và ánh nhìn hướng vào mình. Cô đi đến chỗ ngồi với những bước đi hết sức duyên dáng và điềm tĩnh, khẽ kéo ghế và tao nhã ngồi xuống đó.

Sau khi mở khoá cặp, cô nàng lấy từ trong đó ra vài cuốn sách và đặt chúng lên bàn. Hiyuki đã không chào bất kì ai từ khi bước vào lớp. Vẻ bề ngoài đẹp đến siêu thực của cô dù bạn có nhìn từ góc độ nào đi nữa vẫn mang một vẻ lạnh tuyệt đối.

“Sao vậy Ao, tự nhiên nhìn chằm chằm Hyonomiya thế kia? Bị cô ấy đốn tim rồi à?”

Ao giật mình quay về với thực sau khi bị gọi đột ngột như vậy. Bắt đầu từ nãy cậu đã liên tục nhìn về phía Hiyuki rồi, và việc này quá dễ nhận ra.

“Ểh, không, làm gì có chuyện đó. Đối với tớ, cậu ấy chỉ bình thường thôi.”

“Mặt đỏ bừng rồi kìa.”

“Mấy cậu hiểu nhầm rồi.”

Ao luống cuống phản đối.

Cậu thật sự không có tình cảm với Hiyuki, điều đó hoàn toàn không đúng.

Hyonomiya chỉ là thí sinh của cuộc thi Sáng tác lightnovel mà mình nhận làm thẩm định thôi. Nhưng giải thích điều này với họ kiểu gì bây giờ…

Hàng loạt suy nghĩ hiện lên trong Ao.

Một ngày trước khi kết thúc tuần lễ vàng, Ao đã rất bất ngờ khi thấy cái tên Hyonomiya Hiyuki trong danh sách người dự thi. Mười sáu tuổi và đang học tại trường cao trung Kanotori, chắc chắn đó là Hyonomiya Hiyuki rồi. Khi nhận ra điều ấy, cậu gần như chết lặng.

Hiyuki, nữ sinh xinh đẹp thuộc top của trường, rất khó gần và được biết đến với biệt danh ‘Quý cô băng giá’, thật ra đã nộp một bản thảo với tựa ‘Một mình đến dị giới, trở thành anh hùng, quỷ vương và chúa tể của thiên đường harem’ ư?

Và ở phần lịch sử tham gia, Ao còn nhận thấy tác phẩm lần này không phải là lần đầu cô nàng dự thi. Tác phẩm đầu tiên của cô đã được nộp từ tháng Tư năm ngoái rồi, đây đã là lần thứ năm cô tham dự. Và toàn bộ bốn lần trước đó, cô đều bị loại.

── D-Dù gì thì mình cũng nên đọc qua nội dung. Ừm.

Ao lật trang giấy, bắt đầu đọc với cảm giác căng thẳng nhất mình từng có.

Cậu lướt qua bản tóm tắt trước. Có thể suy ra từ tựa đề rằng đây là một câu chuyện phiêu lưu chuyển sinh đến một thế giới song song, mô-tuýp khá phổ biến gần đây.

Ở thế giới thực, nhân vật chính của chúng ta không hề có bạn bè, xa lánh gia đình và hầu như chẳng có điểm tốt nào cả; vào một ngày cậu ta bị vướng vào tai nạn giao thông, và khi tỉnh dậy đã thấy mình đang ở một thế giới khá giống Châu Âu thời trung cổ. Cư dân của thế giới đó yêu cầu cậu phải đánh bại quỷ vương và trở thành một vị anh hùng.

Tuy nhiên, cậu cũng nhận ra mình chính là tên quỷ vương cải tử ấy. Mang bí mật này trong tim, cậu tạo nên các mối quan hệ thật tốt với các cô gái xinh đẹp. Một kiểu bối cảnh có thể bắt gặp ở bất cứ câu chuyện chuyển sinh nào, duy chỉ có lối viết là khác nhau ở từng tác giả mới có thể tạo nên tính lôi cuốn ở câu chuyện.

Cô nàng Hyonomiya Hiyuki đó thật sự đã viết ra một câu chuyện Harem – Comedy ư?

 

Ao lật từng trang với đầy những hoài nghi trong lòng, và cuối cùng gặp phải một bất ngờ còn lớn hơn.

 

Krẹttt––  Rầmmm!

Đây là dòng đầu tiên cậu đọc.

Uwahh, mình đụng phải ai đó rồi! Ôi không! Cậu ta đang mặc đồng phục! Học sinh cao trung à!

『Oò—- éÉ—-Oò—- eEÉ—-….』

Ahh, đau quá, khỉ thật.

Lúc này tôi đang ở ngã tư Shibuya 109, có khá nhiều kẻ hiếu kì đang vây quanh tôi.

Tôi bị một chiếc xe tải màu đen tông phải. Máu đang xuất ra khá nhiều, tôi sắp chết rồi, tiếng xe cứu thương inh ỏi bên tai.

『Oò—- éÉ—-Oò—- eEÉ—-….』

Chậc, càng ngày càng ồn.

Này, cậu gì ơi, cố lên! Xe cứu thương sắp đến rồi!

Gã đâm phải tôi có vẻ là CEO của một công ti nào đó, hắn mặc một bộ vét Armani[13] đắt tiền kèm một chiếc cà-vạt hiệu Hermes[14]. Người đàn ông trung niên khoảng chừng năm mươi ấy đang cố gọi tôi.

Xin lỗi đã va phải chú rồi. Tôi không cố tình đâu, cứ coi tôi như con bọ bị ông va phải rồi quên tôi đi.

Đúng vậy, cuộc đời tôi chẳng khác loài sâu bọ là mấy.

Không bạn, không bè, không người yêu.

Bị bố mẹ phớt lờ.

Một kẻ siêu siêu cô độc.

『Oò—- éÉ—-Oò—- eEÉ—-….』

Kítttttt!

Rộc Rộc rộc…[15]

「「「「Nạn nhân đâu?」」」」

Tôi thả lỏng đầu yếu ớt khi tiếng của đội cấp cứu vang lên.

Vĩnh biệt, cái thế giới xám xịt này.

Tôi chết đây.

Beng beng… Bùm bùm… Beng Beng… Bùm Bùm…

 

Đây là… Hyonomiya-san viết ư!?

Ao không cảm thấy khó chịu với việc sử dụng nhiều cỡ chữ hay nhiều dấu câu lặp đi lặp lại cũng như các từ tượng thanh để nhận xét câu chuyện. Cậu cho rằng, nếu đã là ý của người viết thì cậu sẽ luôn tôn trọng tác phẩm.

Đó là tại sao việc thay đổi nhiều cỡ chữ trong bài không ảnh hưởng gì đến cậu cả.

Văn phong cũng khá tuyệt là đằng khác.

Nhưng, vẫn phải cho chắc, cậu tự hỏi đây có phải do Hyonomiya Hiyuki viết ra không?

Đọc tiếp, những từ được viết cỡ đại như ‘Lông tơ’, ‘Mềm mịn quá QQ☆’ hay ‘Quần lót kẻ sọc \(@^O^@)/ ‘ liên tục xuất hiện trước mắt cậu, chồng chập lên hình ảnh một Hyonomiya Hiyuki xinh đẹp và trưởng thành với ánh mắt lạnh như băng đang hiện lên trong đầu cậu. Cho đến khi hoàn thành câu chuyện, Ao cảm thấy thế giới cứ quay mòng mòng.

Chắc hẳn có nhầm lẫn gì đó, không đời nào Hyonomiya-san lại tham gia một cuộc thi sáng tác light novel cả.

Ao vẫn luôn quan sát Hiyuki kể từ lúc tiết tự học bắt đầu. Chỗ ngồi của cậu cách chỗ của cô 2 hàng ghế về phía sau. Từ vị trí này, nét mặt lạnh lẽo của Hiyuki có thể dễ dàng lọt vào tầm mắt cậu. Cơn gió lạnh cuối xuân từ đâu đến nhảy múa ở mái tóc cô nàng. Làn da trắng như tuyết của cô như thể trong suốt dưới ánh nắng. Vẫn giữ nguyên tư thế thẳng lưng, Hiyuki nhìn chằm chằm vào bảng với đôi mắt lạnh buốt đầy vẻ trưởng thành và điềm đạm cùng cặp môi hơi mím toát ra học thức. Và cái nốt ruồi chấm phá dưới môi cô cũng tô điểm thêm cho vẻ trưởng thành kia.

Hyonomiya-san ấy đã viết ra dòng ‘Krẹttt—Rầmmm!’ ấy ư? Cô ấy cũng phấn khích đến độ ‘Quần lót kẻ sọc \(@^O^@)/’? Chả lẽ cô ấy đã từng lêu lưỡi cốc trán mà nói ‘váy em tự dưng bị tốc, teehee☆’ à?

Đúng là Ao chưa từng nhìn thấy cô nàng cười.

Tác giả vẫn có khả năng không ăn nhập với tác phẩm của mình – đây là điều mà Ao rút ra được từ ông cậu Saku. Anh ta đã từng miêu tả về nhân vật chính là một bé loli ngực phẳng tắp có thể đốn tim bất kì người chơi nào, trong khi người tạo nên bé ấy lại là một fan ngực bự chân chính. Mối tình đầu của Sakutaro hồi trung học là một phụ nữ dân văn phòng tuổi tầm 20. Còn những người con gái khác thì sao, anh ta còn chẳng thèm coi họ là phụ nữ!

Ngoài ra, nữ chính của các game do Sakutaro viết ra luôn luôn sử dụng loại quần chíp in hoạ tiết dâu tây. Chi tiết ấy luôn được khắc hoạ rất rõ thế này đây: “Phụ nữ mặc chíp in hoạ tiết không tốt đâu. Quần chíp phải là màu đen, màu đen mới được! Ahh, một nét đẹp già dặn tầm 27 tuổi, ngực bự, trên một chiếc du thuyền thì sẽ đốn tim được bao nhiêu người đây──”

Hơn cả, nam chính mà cậu ta viết ra đều không biết cách đối phó với phụ nữ và luôn gặp tình trạng máu chảy đằng mũi cùng khuôn mặt đỏ bừng khi đứng trước họ. Điều này hoàn toàn khác với tác giả tạo ra họ.

Đó là tại sao việc Hiyuki có nhân cách trái ngược hẳn với tác phẩm cô viết ra không gây cho Ao nhiều bất ngờ. Thế nhưng──

Có khi trong trường vẫn có Hyonomiya Hiyuki khác.

Nghi ngờ ấy chợt nảy lên trong Ao.

Có lẽ Hyonomiya Hiyuki không phải là người có bút danh Sameyoroi đã viết ra ‘Một mình đến dị giới, trở thành anh hùng, quỷ vương và chúa tể của thiên đường harem’ cũng nên.

Ngay lúc ấy, cây bút chì kim trong tay Hiyuki lọt vào mắt Ao. Cây bút được thiết kế khá dễ thương với một con cá được đính ở trên, hoàn toàn tách biệt với không khí trưởng thành mà chủ nhân nó toát ra. Con cá dài có màu xám, đặc điểm nổi bật nhất có lẽ là đôi mắt nó. Lớn, lấp lánh và mang màu của đại dương.

Hừmm… Đó có phải là… Cá mập?

Sameyoroi… Same, Yo, Ro, I… Same… Là Same[16] sao?!

Mọi thứ dường như bắt đầu liên kết với nhau, trí óc Ao dần nóng lên. Giờ nghỉ giải lao giữa hai tiết, cậu liền dùng chiếc điện thoại di động để tìm thông tin về cá mập.

Và thứ cậu tìm ra, chính là loài cá mập vây diều sống ở nơi đáy đại dương, với đôi mắt ánh lên màu lam, trông vô cùng mạnh mẽ.

Same, Yo, Ro, I, Chính là Yoroizame![17]

Tim cậu lỡ một nhịp như thể vừa tìm ra chân lý gì của cuộc sống. Ngay lúc này, Ao đã chắc chắn được điều đó.

Hyonomiya Hiyuki chính là Sameyoroi!

“Uwaaah.”

Sau khi vô tình thốt lên tiếng cảm thán, cậu lập tức ngậm miệng lại. Và đó cũng là lúc cậu nhận ra chỗ ngồi của Hiyuki đang trống, cô nàng có vẻ đã đi đâu đó.

Nhưng trái tim đang đập liên hồi của cậu không vì thế mà chậm lại, có một thôi thúc khiến cậu muốn hét toáng lên.

Và dĩ nhiên, Ao không thể cứ thế hỏi rằng ‘Hyonomiya-san đúng là Sameyoroi nhỉ!’ được. Hết lần này đến lần khác cậu luôn được nhắc nhở rằng: Không được để lộ bất kì thông tin cá nhân nào của người dự thi, nội dung tác phẩm hay kết quả bài dự thi cả. Trên hết, chữ kí của cậu đã được hằn trong đơn hợp đồng với nhà xuất bản rồi. Sẽ không tốt chút nào nếu người khác nhận ra một thằng nhóc cao trung đang đảm nhiệm vị trí thẩm định! Ngoài ra, Hiyuki cũng sẽ rất bất ngờ nếu nhận ra bạn cùng lớp mình như vậy.

Nhưng, mình muốn nói chuyện với Hyonomiya-san.

Nếu cậu gợi chuyện về light novel, liệu cô có sẵn lòng lắng nghe? Một vài thí sinh đang sống ngay cạnh mình. Điều này làm Ao hạnh phúc lắm: Ahh, có một anh kĩ sư 26 tuổi ngày nào cũng bắt cùng trạm xe buýt với mình. Và lần này, người dự thi lại chính là học sinh cùng trường với cậu, lại còn cùng lớp nữa!

Bị lạc giữa hai lựa chọn ‘không được để lộ thông tin cá nhân của người khác’ và ‘giấu thân phận thẩm định viên của mình và bắt chuyện với cô nàng’, Ao thật sự rất bối rối.

Mãi đến khi tiết học sắp bắt đầu thì Hiyuki mới về chỗ. Vẫn phong thái yên lặng không nói với ai câu nào, cô nàng về chỗ ngồi, dáng lưng thẳng tắp.

Với cái phong thế lạnh lùng kia mà viết đoạn ‘quần lót kẻ sọc’ ư? Thật quá khó hiểu.

Khi được sắp chung một lớp, ngoài ấn tượng ban đầu rằng ‘Cô ấy thật đẹp’, Ao hầu như chẳng dành sự quan tâm đến Hiyuki. Nhưng bây giờ, Hyonomiya Hiyuki đã chiếm trọn suy nghĩ của cậu. Cô ấy bắt đầu viết light novel từ lúc nào? Tại sao cô ấy lại quyết định đặt bút? Cô ấy có đang viết tác phẩm nào nữa không? Cô ấy thích tác giả nào? Mình muốn giải đáp toàn bộ những câu hỏi đó!

Và trong suốt cả tiết học, mắt cậu cứ đôi lúc lại liếc sang gương mặt Hiyuki.

Khi tiếng chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa vang lên, Hiyuki xách vội chiếc cặp nhỏ nhắn của mình rời lớp.

Đúng rồi, Hyonomiya-san thường không ở lớp vào giờ nghỉ trưa…

Cậu cũng nhớ rằng cô nàng chỉ về chỗ chỉ khi tiết học sắp sửa bắt đầu.

“Có lẽ Hyonomiya-san đang ăn trưa cùng bạn mình ở lớp khác nhỉ?”

Ao cũng tập hợp lại với đám con trai trong lớp, vừa ăn hộp cơm trưa mẹ mình chuẩn bị, vừa tán nhảm với hội bạn.

“Cái gì, vậy cậu thật sự thích Hyonomiya?”

“Dám thích cái ‘quý cô băng giá’ ấy á, cậu tính làm anh hùng à?”

“Nghe tớ đi, tốt hơn là cậu đừng lại gần Hyonomiya.”

Vài đứa nói vòng vo theo vẻ chế nhạo trong khi những đứa khác cho Ao vài lời khuyên chân thành luôn.

“Đã bảo là không phải vậy mà. Suốt giờ nghỉ trưa cô ấy toàn ở nơi nào còn gì, tớ có hơi tò mò chuyện ấy thôi.”

“Nếu không thích thì mắc gì cậu lại tò mò về con gái nhà người ta vậy?”

“Đúng đó. Ao, cậu đổ cô nàng ấy rồi đúng không?”

Không phải vậy, thật mà.

Ao cười đắng. Hội bạn cùng lớp của cậu tiếp đó chia sẻ vài thông tin mà họ biết về con người lạnh giá kia.

“Cứ hễ sáng, chiều hay khi tan trường, Hyonomiya đều nhốt mình trong phòng máy tính. Tớ có nghe nói cậu ấy từng ‘đóng đô’ ở đó suốt năm nhất nữa kia. Trông hình dáng cậu ấy lúc nhìn vào màn hình lạnh lẽo đến kinh sợ!”

“Tớ cũng có thấy, nào là sách luật, kinh thánh, sách kinh tế chính trị Mác-Lênin… chất đống quanh bàn phím trong khi cô ấy hoàn toàn chìm vào yên lặng đánh máy thứ gì đó. Đáng sợ lắm, chỗ ngồi xung quanh cô ta hầu như chả có ai ngồi cả.”

“Lần đầu tớ thấy cô ấy là với một chồng sách y học và sách triết học có vẻ là của Plato và Aristotle.[18]”

“Cô nàng có lẽ đang nghĩ việc nâng cao hiểu biết quan trọng hơn nhiều so với bắt chuyện cùng chúng ta chăng?”

Cô ấy có lẽ đang viết bản thảo ở phòng máy thì đúng hơn nhiều.

Nhịp đập con tim Ao một lúc một tăng.

Trước khi tiết năm bắt đầu, Hiyuki đã kịp trở về chỗ ngồi và duyên dáng ngồi xuống đó.

Chéo phía sau cô là Ao đang lặng yên quan sát đôi mắt giá lạnh, đôi môi khẽ mím, cái nốt ruồi bên môi và trên hết là con cá mập vây diều có đôi mắt to tròn gắn trên cây bút chì của cô.

Tan trường, Ao liền đi về hướng phòng máy.

Phòng máy của trường được đặt ở tầng ba toà nhà, thường mở cửa tự do cho học sinh vào khai thác. Đây chính là lý do khá nhiều học sinh qua lại nơi đây vào giờ nghỉ và giờ tan lớp. Nhưng tuyệt nhiên, các trang web về trò chơi hay các nội dung người lớn đều bị cấm cùng với quy định ‘không tán ngẫu trong phòng’ được dán rõ lớn trên tường khiến nơi đây chỉ có tiếng bàn phím ngự trị.

Hiyuki đã tới phòng máy từ trước, hiện đang ngồi ở một chỗ cạnh tường, mắt dán vào màn hình còn tay liên tục gõ gõ.

Ra vậy. Nếu so với thái độ của cô nàng trong lớp học thì Hiyuki ở phòng máy còn lạnh lẽo hơn bội phần. Hệ quả, các chỗ xung quanh cô hoàn toàn bị bỏ trống.

Và Ao cố tình chọn một chỗ bên cạnh Hiyuki.

Sự căng thẳng trong phòng đột ngột dâng lên, có lẽ là do các học sinh khác tạo ra. Họ thì thầm với nhau về thằng ngốc liều mạng dám ngồi kế bên ‘quý cô băng giá’ ấy.

Nhưng về phần Hiyuki, cô còn chả thèm liếc qua Ao lấy một khắc mà chỉ tập trung đánh máy với những tiếng lách cách lặng thinh. Trên bàn là một chống các loại sách về học thuyết toán học và các loại sách xây dựng khá khó đọc. Mỗi cuốn sách đều dày đến độ có thể dùng làm vũ khí giết người, chúng hợp thành một bức tường chia tách cô nàng và tất cả mọi thứ xung quanh.

Bị mấy chồng sách che chắn, Ao không tài nào liếc trộm màn hình của Hiyuki cả. Ngoài ra cô còn chỉnh độ sáng của màn hình xuống mức thấp với phông chữ nhỏ xíu. Cậu chỉ có thể khẳng định, trên màn hình ấy lấp đầy các hán tự.

Nhưng nếu nhìn gần thì cô ấy quả thật mang một vẻ đẹp trưởng thành!

Bị làn da nhợt nhạt đến trong suốt ấy áp đảo và cái nhìn thẳng từ cặp mắt sắc điểm chấm cho dáng lưng vươn thẳng, Ao ngày càng cảm thấy khó chịu. Ngay lúc ấy…

Khó khăn lắm mình mới quyết tâm đến đây, cuối cùng thì cũng xác nhận việc Hyonomiya-san là Sameyoroi rồi.

Ao tự rút ra kết luận trong khi lấy một cuốn light novel từ cặp ra.

Bìa cuốn truyện in hình một thanh niên trên tay cầm kiếm và ôm ghì lấy một cô gái. Cuốn tiểu thuyết viết về chuộc chiến giả tưởng khá được chuộng gần đây. Trước đó cậu đã chưa thể đọc xong cuốn truyện nên mới phải bỏ nó vào cặp.

Và tiếp sau, Ao cố tình làm rơi cuốn sách xuống cạnh chân Hiyuki.

“Ah, xin lỗi.”

 

Lần đầu tiên kể từ khi vào đây, ánh mắt của Hiyuki chuyển từ cái màn hình tinh thể lỏng sang Ao. Đôi mi dài của cô khẽ nheo lại, bờ môi mảnh dẻ của cô hơi mím lại cùng với ánh mắt lạnh băng hướng vào cậu.

Shitayomi Danshi to Toukou Joshi logo tiếng việt - light novel tiếng việt - đọc truyện online

 

Uwahh…

Giây phút mắt họ chạm nhau, một dòng điện áp như chạy dọc sống lưng Ao. Hiyuki thật đẹp, thật duyên dáng, và cũng thật lạnh lùng, chính xác với miêu tả của nhóm bạn trong lớp. Ao trở nên lo lắng như một thằng hầu quỳ gối trước nữ hoàng, cả cơ thể cậu cứng đờ ra. Một vẻ đẹp dị thường cũng có thể làm vũ khí khuất phục đối phương. Lần đầu tiên chạm mặt Hiyuki trở thành trải nghiệm đáng nhớ của cậu.

Cậu đã tưởng Hiyuki sẽ nhặt trả cuốn sách cho mình, nhưng không có vẻ gì cho thấy cố ấy sẽ hành động như vậy.

“Haha, tớ làm rơi sách.”

Ao vội vàng xin lỗi rồi cúi xuống. Và cảnh tượng đập vào mắt cậu là đôi chân mềm mại trắng nõn lấp ló dưới làn váy đồng phục khiến tim cậu loạn nhịp, cậu vội ngoảnh mặt đi.

Nhặt sách xong, Ao mới nhận ra ánh nhìn của Hiyuki vẫn giữ ở mình. Mà nói đúng hơn, cái ánh nhìn lạnh lẽo ấy dường như hướng về thứ gì khác chứ không phải Ao.

Tuy phản ứng ấy vẫn làm Ao thấp thỏm nhưng…

“Ah, tớ là bạn cùng lớp với cậu, Kazetani Ao. Cậu nhớ tớ không vậy, Hyonomiya-san?”

Cậu tập trung hết dũng khí để thốt lên câu chào.

Nhưng nét mặt của Hiyuki không hề thay đổi.

“…Ơrmm…”

Một giọng trả lời sắc lạnh y hệt nét mặt của người phát ra nó.

Tuyệt, cô ấy nhớ mình là bạn cùng lớp!

Nhờ đó Ao mới có thể thả lỏng.

“Cuốn này là tập mới nhất của bộ truyện đấy, mới được xuất bản gần đây thôi, nội dung cũng hay, tớ thích cốt truyện lắm. Hyonomiya-san này, cậu có đọc light novel không?”

Ao đưa bìa cuốn sách cho Hiyuki xem và cố gợi chuyện để nói với cô.

Có thể suy được từ tập bản thảo cô nàng nộp đến thì bộ truyện này có vẻ thích hợp với Hiyuki nhất. Ngoài ra, nó còn đang gây bão trong làng độc giả light novel, nên khả năng một thí sinh vẫn còn học cao trung như cô đã từng đọc qua nó là khá cao.

Hiyuki liếc mắt xuống, nhìn vào cuốn sách trong tay Ao bằng một tư thế chín chắn và khá tinh tế nhưng trong ánh mắt vẫn chưa cho thấy một tia sáng nào loé lên.

“…Không.”

Cô khẽ lên tiếng khiến bầu không khí trở nên đông đặc, rồi quay mặt đi.

Âm vang như cách mà người ta hay đóng sầm cửa. Như thể…

──Nó phiền phức lắm, nên làm ơn đừng có bắt chuyện với tôi.

Cả cơ thể Ao như đông cứng lại khi suy ra ý nghĩa trong câu trả lời ấy.

Tiếp đó Hiyuki bỏ hết các bản ghi chép và đồ dùng của mình vào cặp rồi tay sách nách mang rời phòng máy như thể không vui vì Ao bắt chuyện và muốn đi đến một nơi riêng tư mà không có cậu.

Đôi môi được tô điểm bằng chấm ruồi vẫn khẽ mím chặt cùng ánh mắt lạnh băng và tư thể thẳng lưng đến kinh ngạc, cô rời chỗ mà không hé răng một lời nào. Lồng ngực cậu bị quặng đau, mặt cậu dần đỏ ửng vì xấu hổ theo bóng hình Hiyuki xa dần.

Uwahhh… Xấu hổ quá.

 

“Sao vậy Ao, con cứ thở dài hoài à.”

Sau khi về đến nhà, Ao lập tức chạy vụt đến căn hộ của Sakutaro, nằm hờn luôn trên sàn. Cuốn sách cậu đã đọc được nửa chặng nay nằm lăn lóc ở đó, gương mặt của chủ nhân nó sụi lơ. Thế là Sakutaro quyết định hỏi thăm.

Thật hiếm khi Sakutaro làm việc chăm chỉ đến thế. Anh quay tròng tròng bên chiếc bàn kê hẳn ba cái máy tính, trườn người xuống hỏi:

“Là rắc rối liên quan đến tình yêu hả? Nếu thế thì cứ tâm sự với cậu nè.”

Nói xong Sakutaro ngoạc miệng ra cười.

Tại sao từ bạn cùng lớp rồi đến cả ông cậu Sakutaro này lại nghĩ Ao đang phải lòng ai đó? Mà cũng phải công nhận, dù không có luyến ái gì ở đây nhưng phiền não lần này đúng là dính đến con gái. Sakutaro đã từng hẹn hò với hàng trăm cô gái, và các nhân vật nữ do anh ta tạo ra trong game thường mang những tiêu chuẩn cao ngút trời. Chính bản thân anh ta còn thừa nhận gái ở đời thật quá khó đối phó. Song, cũng nhờ khả năng chuẩn bị linh hoạt từ trước mà anh ta có thể hiểu được tâm tư của đám con gái ở thế giới thực khá tốt nhỉ?

Và như thế, Ao khẽ lên tiếng đáp lời.

“…Nếu, nếu một cô gái sống tách biệt và rất xinh đẹp, không muốn nói chuyện với ai trong lớp…”

“Ồh, tuyệt, kiểu yên lặng lạnh lùng à?”

“Và rồi con tình cờ phát hiện một mặt khác trong cô gái đó, và để hiểu về mặt khác kia hơn, con đã cố gắng bắt chuyện với cô về chủ đề đó. Nhưng cô ấy hoàn toàn phớt lờ và cố tình tránh xa con, kiểu như cô ấy không muốn bàn luận về chủ đề ấy. Liệu có phải… cô ấy thấy con phiền phức không? Chắc chắn là vậy rồi.”

Khi nói hết mọi việc ra thành tiếng cảm tưởng như có viên sỏi vừa rơi tõm vào dạ dày cậu.

Cậu đã chẳng mường tượng ra cảnh cô nàng đứng phắt dậy và bỏ đi. Chả nhẽ nghe cậu bắt chuyện khó chịu đến thế? Ao đã tưởng cô nàng sẽ mở lòng hơn khi cậu dùng chủ đề light novel này, và có lẽ cô sẽ muốn chủ động nói về việc viết tiểu thuyết cũng nên.

“Con bé ấy đang gặp rắc rối sao? Hay ‘nàng’ sợ con rồi?”

Mặt Sakutaro làm mặt kiểu ‘nhìn xem ngươi vừa làm gì kìa thằng ngốc’ và lên tiếng hỏi.

“Sợ con ư?”

“Vì mặt không ngờ của cô bạn lạnh lùng kia vẫn chưa bị ai phát hiện mà, phải không? Đối với cô ấy thì đó chính là thứ người ta muốn giấu đấy.”

“Vâng, vậy là con đã làm phiền và làm cô ấy giận khi đề cập đến chủ đề đó sao?”

“Ừ, có rất nhiều trường hợp như vậy. Một người thường luôn đơn độc, cô bạn ấy mạnh mẽ hay rụt rè vậy? Mà không, dù có mạnh mẽ đến đâu thì vẫn có một phần hèn nhát trong con người. Kiểu người này sợ bị người khác làm tổn thương. Đó là lý do tại sao khi những người có hành vi thể hiện rằng “Tớ biết mọi thứ” về những điều mà người đó giấu, họ sẽ tỏ ra sợ hãi vì điều đó.”

Phải chăng Hiyuki bỏ đi không phải vì giận Ao, mà chính là do sợ cậu?

Lời nói của Sakutaro vang đến tai Ao như những đợt sấm.

Vào lúc ấy, đôi môi khẽ mím của Hiyuki, gương mặt y hệt nữ hoàng của cô nàng… Những nếu mọi thứ giống như Sakutaro đã phân tích, và những cảm xúc trong cô thật sự là vậy?

“Chẳng phải chuyện này hay xảy ra trong game sao? Tình cờ biết được yếu điểm của một mĩ nhân kiệm lời, hăm doạ họ bằng chính điểm yếu đó và dần dần ‘thuần hoá’ được cô ta. Đối với dòng game cho con trai, cách xây dựng nhân vật nam chính có chiều hướng thô hơn. Còn với game cho con gái, họ đều là những soái ca ngầu hết xảy. Còn đối với con, con không cần phải dùng những mưu hèn kế bẩn làm gì. Con trai máu nóng như con thì nếu mạnh mẽ hơn chút nữa, họ sẽ nghe lời con ngay thôi.

“Nếu kẻ tác động đến họ là một anh chàng đẹp trai nào đó thì họ sẽ một lòng quy phục, đây chính là phụ nữ đấy.” Sakutaro bắt đầu huyên thuyên về game và chủ đề ‘hăm doạ gái’ làm Ao xây xẩm mặt mày.

Hăm doạ ư! Chả nhẽ Hyonomiy-san nghĩ mình đang hăm doạ cô ấy?

 

Ngày hôm sau, Ao bứt rứt ngồi trong lớp đợi Hyonomiya Hiyuki xuất hiện. Nếu Hiyuki đã nghĩ Ao đang nắm trong tay điểm yếu của mình và sợ bị cậu hăm doạ đưa ra các yêu sách thì cậu nên giải quyết cái hiểu nhầm này ngay tắp lự, không nên lây nhây mà làm mất bình tĩnh của cô nàng.

Ao cứ nhìn sang chỗ ngồi của Hiyuki trong khi mấy đứa bạn thì truyền tai nhau:

“Cậu ấy yêu rồi.”

“Ao yêu cô ấy sao?”

Hiyuki sáng nay có lẽ đang đánh máy ở phòng vi tính. Ao rất muốn gặp cô ở đó, nhưng lại e sợ việc này sẽ làm tình hình thêm rối hơn.

Cuối cùng, cậu chỉ biết kiềm ném ham muốn ấy và ngay khi tiết tự học buổi sáng sắp bắt đầu, Hiyuki bước vào lớp. Cô vẫn không hề nhìn xuống Ao lấy một lần.

Mình nên làm gì đây? Phải nói chuyện với cậu ấy. Nhưng nếu cứ nói thẳng ‘tớ sẽ không kể với ai khác về việc Hyonomiya-san tham gia cuộc thi viết light novel đâu’ thì có ổn không?

Nếu cậu thực sự nói vậy có lẽ Hiyuki sẽ tái xanh mặt vì sốc mất.

Những lo lắng ấy cứ ở lỳ trong lòng cậu, hướng theo gương mặt lạnh băng của cô. Ngay lúc ấy, Hiyuki liếc một tia nhìn về hướng Ao.

Lập tức, mắt chạm mắt trong một khắc.

Ao sửng sốt, đồng tử giãn hết cỡ trong khi vai Hiyuki rùng lên một cơn nhẹ, mặt cô tỏ ra nhu mì vì một lý do nào đó. Tiếp đó cô tiếp tục quay trở lại với gương mặt lãnh đạm, hạ ánh mắt và bước đều về chỗ ngồi. Vẫn ưỡn thẳng lưng, cô bắt đầu lôi sách vở từ cặp ra.

Mới vừa nãy… đúng là cô ấy đã tỏ ra sợ hãi.

Khi thấy một ‘quý cô băng giá’ với cái ánh nhìn tỏ rõ vẻ phục tùng kìa, tim Ao gần như ngừng đập. Mà dù ngay sau đó tìm cậu đập lại thì cũng chỉ có những âm vang mạnh mẽ dội lên tai.

Vậy ra cô ấy vẫn có những cảm xúc kia ư?

Để tránh bị phát hiện, Ao hay len lén nhìn sang và thấy cây bút chì kim hình Cá mập vây diều nằm trong tay cô, đầu Hiyuki vẫn cúi xuống hí hoáy.

Mình nên làm gì để bắt chuyện mà không làm cô ấy cảnh giác đây…

Hàng loạt những suy nghĩ khác nhau lướt qua đầu cậu và chẳng mấy chốc, tiết đầu tiên kết thúc. Tiết tiếp theo sẽ là Tin học. Ao theo hội bạn chuyển đến phòng máy tính.

Cậu những nghĩ Hiyuki sẽ là người đầu tiên đến phòng máy, nhưng cứ lần lượt hết người này đến người khác lấp đầy dãy ghế mà vẫn không có dấu hiệu nào của cô.

Hôm qua Hyonomyia-san đã ngồi ở đấy, và mình cố tình ngồi bên cạnh và cho cô ấy thấy một quyển light novel. Mình cố bắt chuyện với cô nhưng cuối cùng cô lại đứng phắt dậy và bỏ đi mất.

Những chuyện hôm qua lần lượt tái hiện trong đầu Ao làm mặt cậu nhăn nhó.

“Hửm? Gì thế này?!”

Một cậu bạn ngồi đúng chỗ mà hôm qua Hiyuki ngồi bỗng la lên.

“Vẫn còn văn bản trên màn hình, ai đó quên xoá sao? Gì mà ‘Krẹttt––  Rầmmm!’, rồi ‘quần lót kẻ sọc đó~’ chứ, light novel à!”

“!”

Ao cố giữ nhịp thở.

Bản thảo mà Hiyuki viết ở trường vẫn còn được lưu trong máy? Phải chăng cô nàng quên xoá nó đi? Những đứa bạn học khác cũng bắt đầu xúm quanh lại màn hình.

“Wahh! ‘Lông tơ’ này, rồi ‘Lấp la lấp lánh──☆’ nữa, thật hả trời? ‘Chủ nhân~ là quần lót kẻ sọc đó!’, tởm quá, cái thứ light novel gì thế này!”

“Light novel là thứ truyện có hình nữ chính khoe quần chíp trên bìa mà bọn otaku hay đọc phải không nhỉ? Đọc mấy thứ bại não này mà vui đến thế à, đúng là lũ ngốc.”

“Kẻ vừa cười một mình vừa viết ra cái thứ này chắc chắn bị não rồi, đúng là thất bại của tạo hoá!”

Không chỉ phía con trai, cả đám con gái cũng suy nghĩ như vậy.

“Ew, tởm quá.”

“Đúng là thô bỉ──”

Mọi người bắt đầu đổ dồn vào màn hình tạo nên một đám nhốn nháo.

Và khi thấy Hiyuki đang đứng ở cửa phòng với gương mặt tái xanh, Ao càng sốc hơn.

Những dấu vết yếu lòng của gương mặt chứa đựng đôi mắt lạnh ấy, y hệt gương mặt cậu thấy hồi đầu giờ học. Đôi môi mỏng manh có chấm ruồi điểm xuyến giờ đây tái hẳn, những ngón tay thon gọn ghì chặt cuốn tập che giấu tiếng trống ngực vồn vã. Cho đến khi ai đó hét lên: “Kinh tởm──”, đôi vai cô nàng rũ xuống với một biểu cảm thất thần đến đáng sợ──

Thấy vậy, Ao lập tức len lõi vào giữa đám đông và ngắt phích điện cái máy tính.

Ngay khi đám con trai đằng xa bắt đầu kêu gọi ‘điều tra kẻ đã viết thứ này’ thì màn hình vụt tắt.

“OA, cậu vừa làm gì vậy!?”

Ao nở một nụ cười sảng khoái trong khi tay giữ cái phích cắm.

“Xin lỗi, tớ là người đã viết chúng!”

Và với những lời đó, Hiyuki thõng vai đang đứng ở cửa buộc phải mở to mắt.

Ao nói tiếp trước toàn thể các bạn học còn đang ngờ vực kia một cách hồ hởi:

“Light novel là thứ tuyệt nhất trên thế giới này! Hầu hết những bộ anime nổi tiếng hiện nay đều được chuyển thể từ light novel, đến cả bộ phim ‘Long thời phù thuỷ’ cũng có nguồn gốc từ light novel đấy thôi. Ono, tuần trước chẳng phải cậu đã xem bộ phim đó và xúc động đến phát khóc sao?”

“Ah, ừm.”

Ao khéo léo di chuyển chủ đề sang người bạn học đang mở to mắt và cúi đầu kia.

“Koken nữa, chẳng phải cậu từng bảo ‘Biên niên sử về cuộc chiến gấu cao trung’ tớ cho mượn là siêu siêu thú vị còn gì, thậm chí cậu đã đọc một mạch 10 tập trong vòng ba ngày đấy thôi? Hay là cậu không muốn đọc tiếp phần kết hả?”

“Đ-Đừng, tớ muốn đọc phần kết lắm!”

Nụ cười nở toang trên môi Ao.

“Ừm, tớ sẽ cho mượn.”

Tiếp đó cậu vỗ hai tay vào nhau và hơi ngượng ngùng thoát ra trên gương mặt:

“Vậy nên, mọi người làm hơn quên những thứ mình vừa thấy đi nhé. Tớ đã rất nỗ lực để viết ra đấy! Và tớ đảm bảo nếu đọc tiếp, các cậu sẽ tìm ra điểm thú vị của nó!”

Một lần nữa Hiyuki trợn tròn mắt, đôi môi với cái nốt ruồi cuốn hút của cô hơi há ra vì ngạc nhiên.

“Hưmm, thôi được rồi, lần tới cho bọn tớ xem.”

“Ừm── Ara, tuyệt tác của tớ~ mất sạch dữ liệu rồi…”

Ao cường điệu cái thở dài của mình lên, bạn cùng lớp cậu cũng cười lớn.

Không khí của lớp học cũng có vẻ lắng xuống. Mãi đến khi giáo viên bước vào, mọi người mới tản ra và về lại vị trí ngồi của mình.

Hiyuki cũng vậy, cô nàng chọn một chỗ ngồi cách xa Ao.

Đôi mi dài rũ xuống cùng gương mặt lạnh như băng, cô bấm đầu cây bút chì có hình con Cá mập vây diều ấy.

“…..”

 

Đến trưa, Hiyuki mới tiến tới chỗ Ao.

Lúc ấy cậu vừa mua bánh mì ở căng-tin trường xong và đang bước đi ở hành lang dãy phòng học, Hiyuki thình lình xuất hiện từ một góc nào đó và tiến đến.

Có lẽ cô nàng đã nghe rằng Ao vừa đi mua bánh mì nên đứng đợi ở đây từ trước cũng nên.

Cô nhìn chằm chằm vào Ao đang cầm chiếc bánh dứa cùng bọc salad, croquette và sữa trên tay, nhẹ nhàng lên tiếng:

“Tại sao… cậu lại tự nhận thứ đó do mình viết?”

“Ehh, à thì… tớ theo phản xạ thôi…”

Ao lúi húi biện hộ. Hiyuki bỗng hạ vai xuống một chút, cùng tầm mắt cô hướng xuống.

“…Cậu biết… tớ là người viết ra chúng, phải chứ?”

Ao do dự trong một lúc.

“Ừm.”

Và rồi trả lời.

Hiyuki càng rướn vai tới trước hơn.

“Tại sao… sao cậu biết… rằng tớ đã viết ra chúng?”

Ao bắt đầu ngập ngừng hơn.

Đó là bí mật về công việc thẩm định của một thằng học sinh cao trung như Ao. Đó là bí mật về tên người nộp một bản thảo cậu đọc được mà suy xét theo luật thì không thể tiết lộ nó.

Nhưng Hiyuki lần này đã chủ động đến tìm Ao, chứng tỏ trong lòng cô đang dậy sóng. Tại sao một tên cùng lớp lại biết bí mật của mình trong khi cả hai chưa từng chào hỏi cho tử tế đến một câu? Hôm qua tên ấy còn bắt chuyện với cô như thể biết mọi thứ nữa!

Cảm giác bứt rứt chiếm lấy Ao khi cậu có ý định giấu nhẹm chuyện ấy đi để mặc Hiyuki trong mớ suy nghĩ đó, cuối cùng cậu quyết định lên tiếng:

“Vì tớ đã đọc bản thảo của cậu, Hyonomiya-san.”

“Đọc bản thảo của tớ…?”

Hiyuki ngước đầu lên, mặt tràn ngập sự bối rối. Ao vẫn tiếp tục vẻ nghiêm trọng của mình:

“Hyonomiya-san, cậu đã sử dụng một bút danh gọi là Yoroisame và nộp tác phẩm ‘Một mình đến dị giới, trở thành anh hùng, quỷ vương và chúa tể của thiên đường harem’ lên cuộc thi viết ── tớ thấy bản thảo của cậu vì tớ đang làm thẩm định viên cho cuộc thi này!”

 

Và trong một thoáng, Hiyuki đơ người ra, rồi mặt cô đột nhiên ửng đỏ.

‘Quý cô băng giá’ với đôi mắt lúc nào cũng lộng lẫy hơi lạnh lúc này như một món bạch tuộc nướng. Từ cổ đến tai ── thậm chỉ cả nốt ruồi chấm phá bên môi cô cũng đang ửng đỏ một cách khó tin. Miệng cô khẽ há ra, cặp môi run lên với những giọt lệ hơi rỉ ra nơi khoé mắt.

Sự thay đổi quá đột ngột này làm Ao sốc nặng. Hiyuki mạnh mẽ cúi đầu xuống.

“…Cậu, nhận nhầm người rồi…”

Lời thì thầm nhỏ nhẹ như tiếng vo ve của loài bọ có cánh.

“Ah, Hyonomiya-san.”

Hiyuki quay người chạy hết tố lực để tránh xa Ao, chỉ trong thoáng chốc!

Mãi đến khi tiết năm sắp bắt đầu, cô nàng mới quay về lớp. Với một tư thế không tự nhiên khi cô cố tình ngoảnh mặt sang hướng đối diện với Ao, cô chậm rãi đi về chỗ ngồi và mở cửa sổ như thể tránh ánh mắt cậu bạn.

Trước giờ cô vẫn luôn giữ tư thế lưng thẳng khi nhìn lên bảng, nhưng ở tiết 5 và 6 hôm nay, vai cô cứ buông thỏng cùng đôi mắt thả hồn ra cửa sổ lớp học.

Cùng với đó, cô còn nắm chặt cây bút chì có hình con cá mập vây diều với đôi mắt to tròn kia.

Cách hành xử này của Hiyuki quả thật làm Ao lo lắng.

 

Phải chăng không nói với cô ấy về việc mình đã đọc tác phẩm kia sẽ tốt hơn? Cô ấy không nghĩ mình bị đang đe doạ đâu nhỉ?


CHÚ THÍCH

[1] Một kì nghỉ kéo dài 5 ngày của Nhật Bản.

[2] https://en.wikipedia.org/wiki/Group_dating#Japan

[3] Là 1 tiếng lóng phổ biến trên Internet, dùng để chỉ những người có cuộc sống xã hội tích cực, có nhiều mối quan hệ, tham gia nhiều buổi gặp mặt hay liên hoan, nói tóm lại là những ai không phải otaku.

[4] 176 × 250 mm

[5] 297 x 210mm

[6] Romance – Comedy: hài kịch lãng mạng

[7] Visual novel: thể loại tiểu thuyết trên máy tính, với các hình minh hoạ tĩnh; R18 tức 18+

[8] Raito Noberu – phiên âm katakana của light novel.

[9] Ám chỉ một nhân vật nữ được yêu thích.

[10] https://en.wikipedia.org/wiki/Chikuzenni

[11] http://www.tenkoo.asia/GenkouFormatExpress/images/GenkouFormat.jpg

[12] Có nghĩa là ‘Pháo đài băng giá’

[13] Một nhãn hiệu thời trang nổi tiếng của Ý.

[14] Một nhãn hiệu thời trang nổi tiếng của Pháp.

[15] Tiếng xe đẩy.

[16] 鮫(Same): Cá mập; ở đây tác giả sử dụng một loạt hán tự khác nhau nhưng cùng cách phát âm để chơi chữ.

[17] ヨロイザメ(Yoroizame): Cá mập vây diều.

[18] Hai nhà kinh tế triết học nổi tiếng của Hy Lạp.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Click vào button bình luận để mở hệ thống bình luận.
Top