Thánh Nhân Vô Địch - Seija Musou Tiếng Việt

Quyển 1 – Ngoại truyện 1 : Một Trị Liệu Sư Thiên Bẩm Xuất Hiện Ở Hội Phiêu Lưu Giả



Trans : VampireKingW

Edit : Cường Neko

Gã đó, hắn đột nhiên xuất hiện ở hội phiêu lưu giả chi nhánh Meratoni vào một ngày bình thường ngay trước buổi trưa.

“Chủ Hội, ngài có thể dành chút thời gian cho em không?”

Người hiện đang giữ vị trí ở bàn tiếp tân là Nanaera, cô ấy đột nhiên gọi khi tôi đang luyện tập tại sảnh tập luyện dưới tầng hầm. Thật hiếm có trường hợp nào khiến Nanaera phải bỏ vị trí của mình, nên tôi quyết định ngừng tập luyện và tiến đến gần Nanaera.

Bản năng của tôi đánh hơi thấy mùi rắc rối nhưng tôi khá là hứng thú với nó vì bản thân đã chán ngấy cuộc sống hàng ngày thiếu khuấy động dạo gần đây.

“Ta đã bảo em bao nhiêu lần rồi, không phải Chủ Hội mà là Broad nhé. Thế có chuyện gì vậy?”

Cái từ đó vẫn còn quá sớm để dành cho một người mới 4 mấy xuân xanh như tôi và vì nó có mùi của một lão già, nên tôi không thích cái Chủ_Hội này.

“Em xin lỗi. Vậy thì Broad-san. Hiện giờ, có một cậu nhóc khoảng 15 tuổi với nghề nghiệp là Trị liệu sư đưa ra một đề xuất muốn được huấn luyện kỹ năng chiến đấu để đổi lấy việc phục hồi.”

Trị liệu sư….Đó là một trong những nghề nghiệp tôi rất ghét. Sử dụng quyền năng thánh thần ban tặng để phục hồi cho một người là điều tốt, nhưng mấy thằng làm tiền đó thường xuyên đòi hỏi khoản phí rất lớn.

“…..Tên nhóc đó đến để đăng ký trở thành phiêu lưu giả sao?”

Đây là phần quan trọng. Vì việc một Trị liệu sư gia nhập Hội Phiêu lưu giả thì khá là quái đản.

“Vâng.”

“Kỹ năng chiến đấu của nhóc này là gì vậy?”

“Taijutsu cấp 1 ạ.”

“Mục đích của hắn thì sao?”

Oioi, thế này thì quá trời đáng nghi luôn. Một Trị liệu sư bình thường thì sẽ thuê một vệ sĩ chứ.

“Em chưa được nghe về điều đó. Mặc dù….”

“Dừng cái thái độ bất thường và ngập ngừng đó lại đi. Em muốn gì thì nói cho đàng hoàng vào.”

“Em nghĩ em ấy khác biệt với những Trị liệu sư bình thường. Em ấy nhìn vào em nhưng chẳng nói gì cả, cũng không có dấu hiệu kinh ghét nào.”

“Hee. Ta hiểu rồi. Ừm. Nếu hắn không phải là một gã kỳ quặc thì tốt thật đấy.”

Trong thế giới này, người ta nói rằng chỉ có nhân tộc mới có khả năng sử dụng quang thuật và thánh thuật, nhưng đó chỉ là dối trá. Tuy nhiên đối với người thú, ma lực của họ rất ít ỏi, bởi vì đối với họ thì chỉ có vài thứ mới thích hợp với phép thuật mà thôi.

Ờ thì, ma pháp tinh linh cũng sở hữu phép thuật phục hồi nên phép thuật hồi phục không hẳn là đặc quyền độc tôn của nhân tộc.

“Nhưng chẳng phải chính bởi vì hắn muốn trở thành một phiêu lưu giả nên hắn là một con người quái đản/lập dị sao?”

Về phần mình, tôi hiểu điều đó. Tôi chỉ giữ suy nghĩ về điều đó trong tâm trí mình và bắt đầu đi về phía bàn tiếp tân.

“Ah, tuyệt đối không bao giờ được gọi ta là Chủ Hội nữa nghe chưa!?”

Tôi không quên cảnh báo Nanaera.

Khi tôi tiếp tục tiến tới bàn tiếp tân, người tôi thấy đứng trước quầy là một thằng nhóc với cơ thể mảnh khảnh và nét mặt thanh tú, một chàng trai khá trẻ. Hắn nói mình mới 15 tuổi. Thế rút cục thì mục đích của hắn là gì đây?

“Cậu là thằng tân binh có thể sử dụng phép thuật hồi phục đấy hả?”

Tôi cố gắng hăm dọa nó một tí. Nếu làm mọi việc theo cách này, hắn sẽ bộc lộ bản chất thực sự thôi.

“Vâng. Tôi vừa mới được cho phép đăng ký trở thành một phiêu lưu giả. Tên tôi là Luciel. Tôi muốn được nâng cao cả võ thuật và phép thuật phục hồi. Tôi cũng đã tham khảo nhân viên tiếp tân về những nhiệm vụ để kiếm thêm chút tiền rồi.”

Fumu. Thực sự là hắn sợ lắm nhưng hắn vẫn nhìn vào tôi mà chẳng hề bối rối, đôi mắt đó đã mách bảo tôi rằng hắn không hề dối trá.

“Hou. Thật hiếm hoi làm sao, mặc dù cậu là một Trị liệu sư. Tên ta là Broad. Có vẻ cậu đã sở hữu kỹ năng “Taijutsu” phải không? Tại sao một Trị liệu sư lại muốn có thêm khả năng chiến đấu chứ?”

Một Trị liệu sư làm tiền thực sự muốn học kỹ năng chiến đấu sao? Chính xác thì động cơ của hắn là gì thế?

“Vì tôi rất vô dụng trong thực chiến. Tôi chưa tự chuẩn bị tinh thần và nếu bị tấn công bởi một con quái vật thông thường yếu đuối trên hành trình của mình, khả năng tôi bỏ mạng là khá cao. Tôi nỗ lực để ngăn chặn điều đó xảy ra và tôi muốn mình ít nhất có thể tiến bộ đến giai đoạn mà tôi đủ khả năng để tự vệ.”

Ah, giờ thì tôi hiểu hắn rồi. Nhóc này thuộc tuýp người biết học hỏi từ điểm yếu của chính mình. Hơn nữa, hắn là một kiểu Trị liệu sư không bị vấy bẩn bởi đồng tiền. (TL: Meh, cho thêm ít năm nữa đi). Có lẽ hắn vốn đã có những gắn bó nho nhỏ với tiền bạc rồi.

“Thế cũng ổn thôi. Vì cậu là hạng H, bọn ta sẽ thuê cậu trở thành nhân viên hồi phục trong đấu trường. Tiền công là 1 đồng bạc cho một một giờ. Số giờ lao động và thời gian làm việc phụ thuộc vào cậu. Khi nào cậu muốn bắt đầu tập luyện?”

Để không bỏ lỡ Trị liệu sư thiên bẩm này, tôi quyết định chấp nhận yêu cầu của hắn. (TLN: 天然 = thiên bẩm, tự nhiên, đầu rỗng.)

“Nếu vậy thì tôi sẽ bắt đầu vào 3 ngày nữa.”

Sau đó, thằng nhóc chào Nanaera, cúi đầu mình và rời khỏi hội.

“Em không hề biết rằng lại có một Trị liệu sư lễ phép như thế đấy.”

Những lời nói của Nanaera đã nói lên tất cả về lũ Trị liệu sư. Chúng đều là bọn làm tiền và ngạo mạn. Nhưng ở Meratoni này có tồn tại một Phòng Hồi phục lớn nhất.

“Hăm dọa một thằng nhóc như thế thì ta đúng là đã bắt đầu già rồi. Oi, Nanaera. Khi thằng đầu rỗng đó trở về, ta sẽ là đối thủ của hắn. Thêm nữa, vì thằng đó sẽ ở lại đây nên hãy dọn dẹp căn phòng ngủ để hắn có thể sử dụng. Ah, đúng rồi. Bảo với mấy tay phiêu lưu giả, nếu chúng dám kiếm cớ gây sự với thằng nhóc đó thì sẽ phải chịu phạt đó.”

Tôi chỉ hy vọng và cầu nguyện cho tên đó có sức mạnh ý chí. Oh, vì thằng nhóc đó là một đứa đầu rỗng nên tôi nên nhờ Grulga chuẩn bị một chút cái thứ tởm lợm ấy. (TL: 糞 : mang nghĩa nguyền rủa/ shit theo nghĩa đen). Nếu uống nó, dù có là Trị liệu sư thì hăn vẫn có thể trở nên mạnh hơn dù chỉ chút ít.

Và cuối cùng ba ngày cũng trôi qua. Tôi được nhân viên thông báo rằng tên nhóc cuối cùng đã tới.

“Rộng thật đó.” Thằng nhóc lẩm bẩm, thật tình, tên này chẳng hề để ý đến tôi gì cả. Điều này khiên tôi cảm nhận rằng mọi thứ sẽ khó khăn đây. Hoặc có thể ngoài vấn đề về võ thuật ra thì hắn chẳng có chút cảnh giác nào sao?

“Hẳn là thế rồi. Tân binh? Hãy cùng bắt đầu luôn nào. Ta sẽ triển khai từ những vấn đề cơ bản nên đừng có mà bỏ chạy đấy được chứ.”

Ngay cả khi bị đe dọa hắn vẫn gật đầu, can đảm là một điều khá tốt đấy. Vừa nghĩ đến những thứ đó tôi vừa quyết định sẽ huấn luyện thằng nhóc đầu rỗng này.

Do nghề nghiệp của mình nên hắn không hề có chút sức chịu đựng nào hết, vì thế sẽ bắt đầu với việc xây dựng nền tảng thể lực trước tiên. Tiến hành cái bài huấn luyện đơn giản này và theo dõi bộ dạng tuyệt vọng của hắn mang lại cho tôi một cảm giác khá tốt, vấn đề khiến tôi lo lắng là hắn có thể tiếp tục như thế này trong bao lâu nữa.

Buổi sáng hôm sau, tôi yêu cầu Grulga mang nó ra và yêu cầu thằng nhóc uống. Nặng mùi vãi. Thậm chí ở tận chỗ này mà vẫn ngửi thấy được. Dù cho đã làm loãng đi rồi mà cái mùi đó vẫn quá kinh khủng.

Chú đùa anh sao?! Tên nhóc này uống hết nó trong MỘT nốt nhạc. Ngay cả Grulga cũng kinh ngạc. Tôi chưa gặp gã nào sẵn sàng uống thứ đó trong suốt 10 năm qua. Có lẽ nào nhóc này thực sự là một viên ngọc thô chưa được mài giũa? Trong khi tôi nghĩ thế, buổi huấn luyện đã bắt đầu.

Tôi vẫn chưa thể tin vào điều mình đang được nghe.

“Chắc chắn luyện tập dưới những chỉ dẫn của Huấn luyện viên Broad là rất khắc nghiệt, nhưng vì tôi không hề cảm thấy bất kỳ một cơn đau cơ nào, nên liệu thầy có thể tăng cường quá trình huấn luyện hơn nữa được không?”

Là vì hắn đã đưa ra đề xuất kiểu đó nhé.

“Hou? Một Trị liệu sư mà nói điều ấy sao, ta không nghĩ cậu sẽ có sự dũng cảm chịu đựng như vậy đâu.”

Mặc dù hắn chỉ là một thằng trông rất mảnh khảnh yếu đuối nhưng lại thuộc kiểu người càng bị quất tơi tả và dồn ép vào chân tường thì càng cho thấy giá trị sao?

Và kể từ hôm đó trở đi, việc huấn luyện thằng bé đến giới hạn được tiến hành cho tới khi nó chỉ còn một bước nữa là sẽ ngã gục. Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi tiếp tục huấn luyện nó theo cách này? Và lúc đó tôi nghĩ. Lãng phí thật. Đến tận khi tôi đã quá già thì một viên ngọc thô như thế này mới xuất hiện. Tôi xác định giới hạn để nó không ngã gục và hướng dẫn nó.

“Broad, Luciel sao rồi?”

Grulga thường không có hứng thú về bất kỳ ai cả, nhưng đối với thằng nhóc, cậu ta thực sự bày tỏ mối quan tâm của mình cho nó.

Có lẽ cậu ta có hứng thú vì nó có thể uống thứ đó.

“Nói thật thì hắn không phải là thiên tài, nhưng chẳng phải tầm thường đâu. Đó là nhờ hắn có thế thích nghi với môi trường xung quanh mình. Cũng là một dạng năng lực khi có thể làm nhiều đến vậy mà không than phiền chút nào cả.”

“Hội Trị liệu sư có liên hệ gì không?”

“Không. Chủ yếu là do rank G của hắn.”

“Ra là vậy à? Thế đưa hắn một quyển sách thần chú thì sao?”

“…Hãy làm thế đi.”

Điều đó gợi tôi nhớ rằng tên nhóc đó chỉ đủ khả năng sử dụng “Hồi phục”. Hình như trong quyển sách có phép thuật thanh tẩy độc tố mà hắn có thể học được. Đó là điều tôi nên làm.

“Thêm nữa, trước khi giấy chứng nhận từ hội của hắn hết hạn, trả hắn chút tiền trước đi.”

Thực sự thì, dù là em tôi thì cậu ta vẫn đáng tin cậy thế đấy.

“Thằng nhóc đó, nó sẽ quay lại chứ?”

“Tùy thuộc vào bản thân hắn thôi.”

“Đúng vậy.”

Khi thằng nhóc đến Hội Trị liệu sư và quay về đây, tôi đã thực sự vui sướng.

“Giờ thì ta nên nghiêm túc trở lại với việc huấn luyện hắn thôi.”

Tôi bắt đầu quyết định về phương pháp huấn luyện Luciel trở nên tốt hơn, với lịch trình mới, những ngày tiếp theo sẽ không còn buồn chán nữa và thay cho lời cảm ơn về điều đó tôi sẽ huấn luyện hắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Click vào button bình luận để mở hệ thống bình luận.
Top